Ai rồi cũng cần quen với một bóng hình
Để cùng sớt chia buồn vui cuộc sống
Ngoài tình yêu lứa đôi cháy bỏng
Còn chung thủy sắt son trong tình nghĩa vợ chồng

Ai rồi cũng cần một cái siết tay khi trời lạnh gió đông 
Nghe bên mình yêu thương nồng ấm
Trên nẻo đường ngược xuôi vạn dặm
Vẫn nhớ mong một nơi chốn trở về

Ai rồi cũng cần một người an ủi vỗ về
Sau những thất bại, não nề, vấp ngã
Nắm chặt tay trên con đường sỏi đá
Dìu bước qua những thử thách, chông chênh

Ai rồi cũng cần một nơi chốn bình yên
Để trút bỏ những muộn phiền lo lắng
Ngôi nhà nhỏ – nơi yêu thương đầy ắp
Chẳng lợi danh, được mất, hơn thua

Ai rồi cũng cần một vòng tay ấm lúc đêm khuya
Một người cùng thức dậy đón bình minh buổi sáng
Một người cùng ngắm những buổi chiều chạng vạng
Đông đến xuân đi lần lượt biết bao mùa

Mây trên trời vẫn tìm nhau để góp một hạt mưa
Trái đất vẫn xoay cho bốn mùa thay đổi
Triệu tinh cầu vẫn sáng soi trong màn đêm tối
Ai rồi cũng cần một người để mở lối yêu thương

Một người cùng nắm tay đi đến cuối con đường…

(Sưu tầm)