Ai rồi cũng cần một nơi chốn bình yên
Một nơi an nhiên để náu mình giữa cuộc đời xô bồ, huyên náo
Nơi đủ vừa yêu thương để trút bỏ chiếc áo
Lợi danh, phù phiếm, xa hoa.

Ai rồi cũng cần một ai đó để trìu mến gọi "chúng ta…"
Một mái nhà bình yên làm nơi ra đi và trở lại
Một tin yêu đủ để thứ tha cho những lần khờ dại
Tự làm đau chính cả trái tim mình.

Ai rồi cũng cần một người để cùng thức dậy lúc bình minh
Để nắm tay đi hết cuộc hành trình đầy chông chênh, thử thách
Ai cũng phải đôi lần đớn đau bởi những vết cắt
Để học cách yêu thương và được yêu thương.

Ai rồi cũng mong có một người cùng đi đến cuối con đường…