Chuyện tình mình đẹp như mơ, rồi đến đám cưới hạnh phúc… Sau đó hạnh phúc lại vỡ tan, mỗi người một ngã chỉ vì những ngốc nghếch, những " cái tôi " và sự ích kỷ của mỗi người.

Chúng mình xa nhau mấy năm. Người tiếp theo đến, để rồi em nhận ra mỗi một điều đều khiến em nghĩ về anh,về tháng ngày hạnh phúc lẫn những chuỗi dài nước mắt đau buồn. Nhưng cuối cùng đọng lại trong em là tình yêu mà em đã dành cho anh. Nó vẫn âm ỉ cháy. Em lúc xưa bị nỗi đau và cơn giận che mất đi tình cảm. Em ngày xưa xem bản thân mình, cái tôi của mình là trên hết. Em không chấp nhận cho bất cứ ai tổn thương mình dù là câu nói. Em nóng như lửa. Và giờ em thấy mình khi đó thật buồn cười, cứ chuyện bé xé to. Thế nên…

Anhà, em nghĩ, có khi đó là những thử thách, sóng gió mà ông trời muốn thử mình không? Dù rằng mình đã lạc mất nhau một lần!

Có nhiều người bảo " không nên yêu một người cũ " vì những cái sai lầm xưa cũ sẽ dễ bị lặp lại. Em thì không nghĩ vậy. Yêu người cũ, nhưng cả hai đều đã có được bài học nhất định về "hạnh phúc và mất mát ", em tin chúng mình sẽ càng biết quý trọng hạnh phúc nhỏ nhoi hơn ở lần tái hợp. Chúng mình đang có cơ hội để làm lại từ đầu, xây dựng những điều tốt đẹp cùng nhau,tạo lập một mái ấm nhỏ. Liệu anh có sẵn lòng cùng em nắm lấy tay nhau và không để lạc mất nhau lần nữa?…

 

Nguồn: Guu

 

(ST)