Mình không bao giờ hỏi ai là “Anh có yêu em không?”. Cho dù trong lòng mình một khi đã có mong muốn được hỏi ai câu đó, là mong muốn họ trả lời khẳng định là “Có!” lắm ấy!

Không biết mấy chục năm trước mắt, mình sẽ có lúc nào dại dột buột mồm ra hỏi ai cái câu dại dột này không, chứ trong lịch sử (tình sử) của mình thì là chưa có tiền lệ. Không hiểu vì sao. Nhưng mình đã luôn chỉ nói: “Em yêu anh!” Mình nghĩ thế là đủ. Tình yêu bản chất không đòi đền đáp. Nếu đòi phải có đền đáp thì đó là sự ích kỷ hoặc đó là ảo tưởng.

Mình đứng trong cuộc sống như một cá thể độc lập, và vì độc lập nên đơn độc, và vì thế, nếu mình là chim có lỡ hát vào khoảng không, thì có đòi phải nghe thấy tiếng vọng không? Nếu là hoa nở thì có đòi cả thế giới nở hoa đáp lại mình không? Nếu mình là một hạt mưa rơi, mình có đòi phải rơi vào nơi mát lành không? Nếu mình không yêu mà thù hận họ, mình cũng sẽ hy vọng họ thù hận mình chứ? Ảo tưởng sự đền đáp của tình yêu chi bằng đi tiếp sống tiếp yêu tiếp, đời thiếu gì đàn ông tốt, hoặc đàn ông chỉ mình là thấy họ tốt? Mình nhớ ngày nhỏ nghe “Ba mươi phút dân ca và nhạc cổ truyền” trên Đài tiếng nói Việt Nam buổi trưa, hay có bài dân ca vè hay ví gì đó của miền Trung, kể lể công lao khó nhọc của mẹ, từ ngày mang nặng đẻ đau cho tới hồi chăm sóc nuôi lớn con cái. Hồi đó nhỏ lắm mà đã băn khoăn, sao người mẹ trong ca dao lại kể lể công ơn mang nặng đẻ đau với đứa con của mình? Tính sổ kiểu đó hay ho gì? Tính sổ tình yêu chỉ ra được sự thất vọng hay cụ thể hơn là ra được công ơn chứ chẳng ra được tình yêu. Mà tình yêu được tính theo kiểu công nợ, tôi “chi” ra từng này, tôi cần được “lại quả” chừng kia, thì kinh quá! Bản chất của câu hỏi “Anh có yêu em không?” tôi cảm thấy cũng như thế. Nếu đã yêu, có phải chỉ vì cũng mong được “lại quả” ? Cho dù mong ước ấy thầm kín và phấp phỏng? Nếu thật sự yêu, bạn có băn khoăn mình sẽ được nhận gì không? Thực tế, vào những khoảnh khắc “Em yêu anh!”, mình không thể nghĩ rành mạch tới như thế, mình chỉ cảm thấy mình như một mũi tên bắt đầu tự bắn khỏi cây cung, tôi cần lao về phía trước, tôi bất chấp, tôi muốn nói rằng tôi yêu! Sau rồi, bây giờ, ngồi nghĩ, thấy có lẽ mình đã luôn không đòi đền đáp. Mình không hỏi, mình cảm nhận câu trả lời bằng cả tâm hồn và cả thân thể. Nên tất nhiên, cũng có những lúc nỗi thất vọng đớn đau làm thân tâm bải hoải rã rời. Tự lắp mình vào cây cung để chờ một cuộc chinh phạt khác.

Mình có một cô bạn gái học cùng đại học, bạn rất tự tin và bạn rất táo tợn, cho dù căn cứ vào nhan sắc của bạn thì đáng lẽ bạn phải có thái độ ngược lại mới đúng. Bạn rất tự tin bởi lẽ bạn chỉ theo đuổi những chàng đẹp trai nhất khóa, với một vài ca sĩ trên tivi, với một Thiên Vương ở bên Hồng Kông nữa! Bạn rất táo tợn là bởi bạn sẽ chặn đường họ đi học, tìm họ ở nhà, tiếp cận họ ở nơi công cộng, giữa càng đông người càng tốt, và lật bài ngửa: “Anh có yêu em không?” Nhưng táo tợn nhất là bạn không bao giờ cho phép đối phương nói “Không!”. Giờ đây, vào tuổi gần bốn mươi, bạn đang theo một tôn giáo dị biệt (xin lỗi các bạn đang có tín ngưỡng hoặc theo một tôn giáo nào đó, tôi không muốn nói tên cụ thể tôn giáo này là gì) mà ở đó, tôn sùng sự hưởng lạc xa hoa về cả tinh thần lẫn vật chất, ủng hộ sự lạm dụng danh từ “tình yêu”, tín đồ nam chẳng bao giờ từ chối tín đồ nữ. Ở đó bạn đã tìm được cuộc sống bạn mong ước, và tôi nghĩ hẳn giờ bạn đã luôn được trả lời mỗi khi hỏi câu “Anh có yêu em không?”.

Những thái độ với cuộc sống khác nhau sẽ dẫn ta tới những tương lai khác nhau. Tất nhiên, cả tình yêu cũng thế. Có thể nếu mình hỏi câu ấy, cuộc sống sẽ dẫn mình tới với người đàn ông khác, hạnh phúc khác. Bởi làm sao biết người ta yêu đã giải mã những thông điệp của ta ra sao.

Thế nhưng, ở một thời điểm nào đó ngoảnh lại, mới thấy, nói “Em yêu anh!” hạnh phúc chừng nào.

Và còn hạnh phúc chừng nào vào khoảnh khắc ta nói yêu mà ta không cần người ta yêu phải đáp lại, dù chỉ bằng một câu trả lời. Bởi vì thực tế, cũng đã có rất nhiều lần, mình đứng trước một người mình yêu, và nuốt câu “Em yêu anh” vào tận trong đáy sâu trái tim