Khi em hỏi "n lần" nào đó

"Này anh có dám yêu em?"

Anh không đáp chỉ cười xòa bẹo má

Xa anh rồi em khóc lấy ai ôm?

Ai giữ chặt khi em mãi giận hờn?

Ai vuốt tóc em khi hoàng hôn lộng gió?

Ai đón em buổi chiều trên phố nhỏ?

Ai đọc những vần thơ siêu dở của em?

Ai dạy bảo khi em làm điều ngốc nghếch?

Em dẩu mỏ cắt ngang dòng câu hỏi

" Có phải anh bắt đầu lưỡng lự

Vì yêu em chịu lắm nỗi phiền hà?"

Anh khẽ "mi" lên đôi mắt thật lâu

Rồi nhỏ nhẽ những điều em rất thích

"Anh sẽ bên em suốt cuộc đời này

Xua tan đi những mộng mị ban ngày

Dành cho em điều bình yên nhất

Không có anh đường đời sẽ chật

Đừng tin ai mèo nhỏ biết không?

Em chớp mắt ra điều bí mật

" Em biết rùi ngốc ạ của em

Em biết anh yêu em gấp ngàn lần anh nói

Em vẫn muốn nghe rằng " Anh dám yêu em"