Sài Gòn, một buổi tối lòng đầy trống rỗng…

Em trở về nhà sau một ngày dốc hết chút sức tàn cho công việc và học tập. Chợt nhận ra đã quá 10 giờ đêm mà vẫn chưa có gì nhét vào cái bao tử đang khua chiên múa trống kia. Vậy mà em cũng chả màng đến việc ăn uống, nằm bệt xuống giường, buông xuôi…

Mọi ký ức về anh lại thi nhau diễu hành trong suy nghĩ mặc cho em cứ cố gắng an ủi trong bất lực rằng mình đã chẳng là gì của nhau nữa cả! Anh đã tan đi như một làn khói giữa hư vô không để lại chút dấu vết, chỉ có em là ở lại giữa chốn thực tại đầy những điều tàn nhẫn!

Em lấy từ trong tủ lạnh ra chai rượu vang đang uống dở, thắp điếu thuốc rồi rít một hơi đầy tâm sự. Phải rồi, đã chẳng còn anh nữa thì em biết hẹn hò với ai ngoài cô đơn, rượu vang và thuốc lá?

Em nhớ anh đến phát điên lên được! Nhưng nỗi nhớ này chẳng có chiều khứ hồi!

Em tự trách bản thân sao lại dễ dàng sa vào tình yêu với anh để rồi phải mang lấy nỗi buồn này? Chẳng phải khoảng thời gian trước khi gặp anh, em đã cô đơn đủ thảm hại rồi sao? Chẳng phải khoảng thời gian trước khi gặp anh, em cũng đã chọn cách không yêu để tim mình thôi không tổn thương đấy sao? Chẳng phải trước khi gặp anh, em đã cấm bản thân mình không được vì nhớ ai mà trở nên yếu đuối? Vậy mà giờ đây thì sao?

Anh không ở đây nên hạnh phúc cũng tự nhiên đi mất!

Hạnh phúc là gì mà tại sao chỉ ở cạnh em một khoảng thời gian ngắn, ngắn đến độ em chưa kịp hiểu được ý nghĩa của hai từ “hạnh phúc” mà đã vội phải tập quen với hai từ mới “nỗi đau”.

Có bao giờ anh tự hỏi động lực nào khiến một cô gái vốn được mệnh danh là “Bà la sát”, nổi tiếng là cứng đầu lại trở nên dịu dàng và nghe lời đến thế?

Có bao giờ anh tự hỏi một con nhím sau khi bị rút sạch những cái gai trên người liệu nó có thể sống được nữa hay không?

Có bao giờ anh tự hỏi nếu không có anh, em sẽ như thế nào?

Có bao giờ…?

Liệu có bao giờ…?

Hạnh phúc với em chỉ đơn giản là được cảm nhận rằng anh vẫn luôn bên em nhưng giờ đây em không còn được quyền nhớ anh, không được quyền cảm nhận, không được quyền yêu anh…

Nhưng anh à, em chỉ yếu đuối hết hôm nay thôi, mà hôm nay thì em chưa biết đến bao giờ sẽ kết thúc. Với em bây giờ, một ngày không chỉ có 24 tiếng nên khái niệm “hôm nay” vì thế mà không biết sẽ kéo dài đến bao giờ?! Chỉ mong rằng ngày mai sẽ mau mau đến, để em được tiếp tục trở về là em như trước khi em gặp anh!

Hạnh phúc là gì? Sao em thấy mơ hồ quá! Hay là hạnh phúc không thích em nên nó chẳng đến? Hay chăng là có anh đây rồi nên hạnh phúc cũng ở đây, anh không ở đây thì hạnh phúc cũng tự nhiên đi mất?

Ngày mai ơi, mau tới!