– Ê! con dở mày đang nghe gì đấy mà như con điên vậy!

 

 

Mặt xì khói bên hai tai.: 

 

 

 

 

– Thằng hâm, đang nghe anh là của em. Bao giờ có người yêu tao bảo nó hát cho nghe.

 

 

 

 

– Hay tao hát cho mày nghe nha.

 

 

 

 

– Thui thui không thì con dog hàng xóm nó lại sủa.

 

 

 

 

Hai đứa nó từ bé đã ghét nhau lắm rồi,thằng bạn hồi bé ghét cái tính tiểu thư của nó lắm. Nhưng con bé chẳng biết lại có đứa ghét nó, gặp nhau hồi bé nhưng nó không có ấn tượng gì. Để rồi lớn lên nó quên một bạn ở trên beetalk nó đã ghét. Nó xóa beetalk thì lại thấy xuất hiện trên zalo . Rồi thằng đó nó bị bồ đá nó nói chuyện với nó nhiều hơn. Dần dần hai đứa trở nên thân hơn nhưng chúng nó  thì vẫn đấu khẩu như vậy nhưng trong lòng nó đã quý thằng hâm đó từ lúc nào không biết. Hôm nào cũng đấu khẩu , thằng bạn lúc nào cũng bảo nó con gái gì mà để tóc ngắn tính như con trai không có chút nữ tính gì cả, thế thì bao giờ có người yêu năm nay đã 21 rồi. Nó vẫn vậy cười và bảo luôn cãi  kệ tao rồi có thằng rước. Hai đứa cách nhau xa không thường xuyên gặp , một đứa học Hà Nội một đứa Hải Phòng và hai đứa ở Hải Dương. Những ngày lễ nghỉ về quê mới gặp, tối nào cũng thức nhắn tin zalo với nhau kể với nhau truyện trên trời xuống đất. Nó đi biển ra Cát Bà hỏi mua quà cho , nó chỉ đòi vỏ sò , thằng bạn bảo đòi gì không đòi cái đó không ăn được. Nó đơn giản thôi , đâu cứ phải thứ đắt tiền mới có ý nghĩa lớn.

 

 

 

 

Rồi một hôm chúng nó cãi nhau to, nó biết nó thích thằng hâm đó rồi. Nhưng thằng hâm đó lúc nào miệng cũng câu: " tao không yêu con gái cùng tuổi…" làm con bé lại buồn.Nó không biết bây giờ làm gì đây, thì cứ tỉnh bơ như không có gì.

 

 

 

 

Nó nằm nghĩ mà không biết bao giờ mới có thể nói câu :" Chồng à! anh là của em. Chúng ta là đôi vợ chồng không tầm thường…."