Ngày quen nhau, em chẳng ngại ngần nói cho anh biết em là con gái vùng cao, quanh năm sống chung với núi rừng xanh mướt và những con người mộc mạc, giản dị ở quê nhà. Anh cũng không e ngại gì khi biết xuất thân của em không phải là một cô gái thành phố quen sống với nhung lụa và những thứ xa hoa khác mà ở nơi miền núi như em không bao giờ có được.

Định mệnh đã cho chúng ta gặp nhau ở nơi thành phố đông đúc, nhộn nhịp, đất chật, người đông này. Anh mang đến cho em một cảm giác an toàn và bình yên đến lạ. Anh bất chấp tất cả để mình được yêu nhau bằng một tình yêu đúng nghĩa nhất mà từ trước đến giờ em chưa từng cảm nhận được. Anh không coi thường con gái nhà quê như em, không quan tâm đến hoàn cảnh gia đình nhà em. Anh chỉ biết yêu em và thực hiện bằng những hành động mà đến chính em cũng đôi lần phải bất ngờ. Em mặc cảm vì thấy không xứng với anh nên luôn tìm cách đẩy anh ra, nhưng anh lại chẳng một lần giận hờn và buông tay em. Em càng đẩy anh ra thì anh lại càng nắm chặt tay em hơn và yêu em hơn chính bản thân mình.

Em không muốn anh bị tổn thương, không muốn anh phải hối tiếc khi đã chọn em nên em đã quyết định sống chết cũng phải cùng anh bảo vệ tình yêu của chúng mình. Em đã mở lòng hơn và dành trọn tình yêu của mình cho anh.Bởi vì em tin chỉ cần mình yêu nhau, cần có nhau thì chẳng định mệnh nào có thể chia rẽ tình yêu của chúng ta được, phải không anh?

Nhìn anh lấm tấm mồ hôi dưới cái nóng trên dưới 40 độ C ngồi sửa chiếc quạt hỏng và tất cả những vật dụng trong nhà cần sửa lại, em cảm động và thương anh nhiều hơn. Lần đầu tiên có người đàn ông quan tâm đến những việc nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống của em.Và cũng vì những điêu đơn giản ấy mà em lại càng yêu anh nhiều hơn.

Rào cản hiện giờ của chúng ta chỉ là khoảng cách về địa lý mà thôi. Anh là chàng trai miền biển, còn em là cô gái miền núi. Mình yêu nhau bất chấp tất cả nhưng lại chẳng thể bỏ qua được sự phản đối của hai bên gia đình. Chúng ta cùng tôn trọng bố mẹ nên cũng chẳng thể bỏ qua những ý kiến của họ. Em biết anh có quyết tâm để mình đến với nhau nhưng em sẽ không thể có được hạnh phúc trọn vẹn nếu bố hoặc mẹ anh không vui nếu anh nhất nhất đòi cưới em.

Ngày chung đôi mà anh tính toán cho hai đứa mình cũng sắp gần kề rồi, chúng mình phải làm sao để có thể vượt qua được cái khoảng cách này đây anh? Em luôn tin anh như cách anh đã tin em vậy. Hi vọng rằng tình cảm của chúng mình đủ lớn để khiến cho hai bên gia đình chấp thuận và chúc phúc cho chúng mình anh nhé. Em sẽ không buông tay anh trừ khi anh là người buông trước. Cùng em vượt qua anh yêu nhé.

Em yêu anh.