Anh, ngày mai em cưới…

Rồi một ngày nào đó, em sẽ nhắn cho anh 1 dòng tin nhắn, 1 dòng mail, 1 câu nói duy nhất qua điện thoại. Hoặc, chẳng có tin nhắn cũng như cái mail nào, đơn giản, em chỉ đứng trước gió, rồi thì thầm…

Anh, ngày mai em cưới…

Chẳng biết, sau này anh lấy vợ, có gửi thiếp mời cho em không. Còn em, xin lỗi anh nhé, thôi đừng, ném hòn đá vào mặt hồ yên ả

Quá khứ đi qua, luôn để lại những kí ức. Nếu một người nói rằng, anh đã quên hẳn người yêu cũ, đã không còn chút vương vấn nào với người đó, suy cho cùng, đấy chẳng phải là điều đáng mừng, vì họ đã không trân trọng quá khứ, phủ nhận sạch trơn như thế, thì 1 ngày nào đó, họ cũng rũ bỏ mình mà thôi…

Anh, ngày mai em cưới…

Và một buổi trời đông cây thay lá

Voan cưới cô dâu bay ngợp trước hiên nhà

Khi ấy vô tình chị đi bộ ghé qua

Bâng quơ ngắm cô dâu, nghẹn lòng nhìn chú rể

Em đừng quay ngang rồi chau mày như thế

Chị ấy kia kìa, chị ấy cũng đến xem…