Thời gian thấm thoắt trôi, mới đây thôi mình còn là ngày đầu gặp gỡ, tay trong tay, trao nhau những nụ hôn mặn nồng. Giờ tất cả đã trở thành dĩ vãng. Chuyện tình mình chắc đến đây cũng phải kết thúc thôi anh, giờ đây, em phải dậy lấy chồng.

Anh bảo anh yêu em, nhưng lấy em thì không thể. Vì gia thế, vì ngoại hình, vì mình chẳng hề xứng đôi. Người con gái mà anh lấy làm vợ, đấy phải là người được gia đình chấp thuận. Ừ, thì là không thể, vậy thôi chấm dứt thôi. Nếu em còn chần chừ, e rằng mai này sẽ muộn mất.

Em không thể đợi chờ thêm được nữa. Người ta bảo đừng bao giờ đợi máy bay ở sân ga, và em biết tình mình không đi đến đâu, vẫn cứng đầu dù biết trước ngày kết thúc. Yêu anh, em nghĩ rằng chỉ là mình dám can đảm làm theo những gì con tim mách bảo. Nhưng tình yêu này lại không thể thắng được cuộc sống, không thắng được những gánh nặng chúng ta đang mang. Mẹ anh chê em nghèo khó, cha anh bảo rằng anh phải lấy người vừa lứa xứng đôi. Vậy thôi, mình chấm dứt.

Rồi chúng ta sẽ lại yêu, anh hãy nhớ phải lấy được người mà anh yêu nhé. Người mà anh có thể bỏ qua mọi định kiến, bất chấp tất cả để bảo vệ người ta đến cùng. Còn em, chắc em chưa đủ tốt để anh hi sinh thôi.

Ngày mai trên xe hoa, người nắm tay em vào lễ đường không phải là anh, đó là một người con trai khác. Ngày mai, em không còn là của anh, hãy coi như chuyện từ trước đến nay của mình chưa từng tồn tại. Em sẽ chôn giấu chuyện này vào tim, và để nó ở yên đó mãi, không bao giờ gợi lại dù chỉ là nhắc tên.

Em đã từng nghĩ rằng, chỉ có chồng mới là người phá bỏ sự trong trắng của em. Nhưng rồi tình yêu tới, em yêu người không nên yêu, người mà em đã tình nguyện trao thân dù họ không thể ở bên em suốt đời.

 

Em đã vi phạm lời hứa của mình để dành cho một người như thế…Ngủ thêm đi anh, trời ngoài kia đã sáng rồi. Một chút nữa thôi xe dâu sẽ tới, người người chúc phúc, lắm kẻ mừng vui. Còn em, em cũng cười và trong lòng em cũng sẽ khóc.

Mai này, em sẽ không còn buồn, gạt nước mắt vào trong và sống cùng một người đàn ông khác. Người có thể bảo vệ em, cho em một gia đình đúng nghĩa. Em sẽ không buông lơi, và sẽ không quay về tìm anh nữa. Anh hãy hứa, sẽ không bao giờ liên lạc với em. Em sẽ cho anh xem, vắng anh, em vẫn sống tốt.

Ngày mai, em sẽ là cô dâu buồn nhất. Vận trên mình váy trắng tinh khôi, tô son môi và bước đến một cuộc sống mới. Anh cứ ngủ thêm đi, và không cần phải dậy tiễn em làm gì. Bởi vì, giờ em đi, sẽ không bao giờ ngoảnh lại…

st