Mình đọc bài viết  "Anh nhận ra rằng mình cần em trong cuộc sống này"  thấy rất hay và hữu ích nên chia sẻ. Hy vọng với bài viết này các cô dâu chú rể tương lai sẽ chuẩn bị tốt hơn cho ngày cưới của mình. 

Thời gian vẫn không ngừng trôi, từng tiếng đồng hồ tíc tắc quá đỗi quen thuộc ngày nào sao hôm nay lại quá xa lạ.

Khi tất cả cảnh vật xung quanh chỉ vẻn vẹn một mầu đen u tối mọi người đã chìm vào giấc ngủ an lành chỉ còn mình anh ngồi đây, ngắm con đường không còn một ai qua lại. Ngày đó cũng thật tình cờ anh và em gặp nhau, tưởng chừng anh và em đã là của nhau nhưng rồi đó chỉ là ảo mộng trong cơn mơ, Anh không thể đắm chìm vào trong cái ảo mộng đó và mãi mãi không thể nào thoát ra được.

Anh sống chỉ mong chờ đến ngày mai tốt đẹp hơn nhưng lại quên mất một điều hôm nay chính là chìa khóa mở ra cánh cửa của tương lai. Anh cứ đi mãi, đi mãi để tiến về ngày mai tươi đẹp nhưng rồi càng đi anh lại càng đánh mất dần đi những điều tốt đẹp xung quanh bản thân mình. Anh đã hối tiếc rất nhiều vì đã không dành những giây phút hiếm hoi còn lại để quan tâm, để chia sẽ, để được nói lên nhưng nỗi lòng mà anh ấp ủ cùng em.

Anh là một Cảnh Sát Anh luôn luôn xem tính mạng người dân là trên hết, nếu lúc đó anh nói ra cùng em tất cả, lở không mai thì sao hả em?

Nếu Anh là người lừa dối em, anh có đưa hồ sơ cá nhân của anh, Pass và tên miền camera cho em không ?

Anh chợt nhận ra mình đã quá sai lầm và muốn sửa đổi, nhưng cái quay đầu này có lẽ đã quá muộn màng. Càng mong muốn để được gần em thì anh càng cảm nhận thấy mình càng cách xa em hơn bao giờ hết. Em lạnh nhạt với anh ngăn cách trái tim anh đến với em. Anh chân thành bao nhiêu thì em càng lạnh nhạt bấy nhiêu. Tại sao em có thể đối xử với anh như vậy.

Em à! Anh phải làm sao đây, cái cảm giác nhớ thương em cứ lớn dần theo ngày tháng, nhớ em đã là thói quen, là quán tính trong anh và gặp em, yêu em đã là định mệnh, mà cái gì thuộc về quán tính, thuộc về định mệnh là mãi mãi không hề thay đổi phải không em?

Nếu nỗi nhớ là có giới hạn, có lẽ anh trở thành người ích kỷ mất em ơi! Anh sẽ phải xin lỗi những người đang yêu và đã yêu, vì anh – chính anh đang đong đầy nỗi nhớ gửi trọn mình em.

Từ khi gặp em, yêu em anh mới cảm nhận được niềm hạnh phúc, những dự định, những ước mơ trong cuộc sống bỗng trở nên thi vị hơn, đáng phấn đấu hơn khi có người đồng hành.

Em biết không, gặp em anh nhận ra hạnh phúc thật đơn giản, hạnh phúc là có một ai đó để nhớ, để thương, để chờ để đợi, niềm hạnh phúc nhất đó là được gặp em, được nghe em nói, được ngồi cạnh em, cũng chẳng để làm gì, chỉ cần được ngồi cạnh em chỉ vậy thôi, chỉ cần gặp em, thấy em, mọi phiền muộn trong anh chợt tan biến…

Bên cạnh em anh mới cảm nhận được giá trị của thời gian, bên em sao thời gian trôi nhanh đến thế, thời gian như đang thách thức, đang trêu đùa trên nỗi nhớ của anh…

Khi màn đêm buông xuống, lúc mà cuộc sống hối hả hằng ngày tạm lùi vào sau, trong căn phòng này đã bao lần anh cầm điện thoại lên, muốn nhắn cho em một dòng tin nhắn “chúc em ngủ ngon” như những lúc trước vào mõi đêm, nhưng lại thôi.

Từ hôm nay anh sẽ im lặng em à.
Im lặng không có nghĩa là trái tim anh thôi cồn cào, thôi nhớ nhung em nữa mà ngược lại im lặng là để trái tim anh có thêm thời gian để cảm nhận niềm hạnh phúc của sự chờ đợi, sự nhớ mong trong những ngày dài xa cách.

Im lặng không hẳn là trái tim anh sẽ thôi thổn thức, thôi quặn đau khi nghĩ tới em trong những đêm dài không ngủ, im lặng là để anh biết trái tim anh không còn là của chính mình nữa, tất cả đã là của em ngày hôm qua, hôm nay và có lẽ là mãi mãi.

Im lặng không có nghĩa là cuộc sống của anh sẽ phai mờ bóng hình em mà ngược lại im lặng là để anh có thêm thời gian, không gian để khắc sâu bóng hình em trong trái tim này.

Anh im lặng không hẳn là cuộc sống của anh nhẹ nhàng, thanh thản hơn mà ngược lại im lặng là để anh nhận ra vị trí và tầm quan trọng của em trong cuộc sống này.

Im lặng không có nghĩa là anh không muốn quan tâm, không muốn chia sẽ cùng em nữa mà im lặng là để hai ta cảm nhận được những gì đã qua, những gì sẽ đến và hơn tất cả im lặng là để trái tim của anh và em biết được chúng cần nhau đến nhường nào.

(Sưu tầm)