Hiển yêu Ngọc gần một năm rồi. Gần 1 năm là một khoảng thời gian không dài không ngắn với một mối tình, nhất là với một tay chơi như Hiển. Anh cũng đã ngoài 30, bố mẹ giục giã cưới vợ để có cháu bé lắm rồi!

Gặp Ngọc trong một lần đi chơi ở quán Bar. Ban đầu chỉ tính yêu ngắn hạn vì anh biết thừa bọn con gái suốt ngày lên Bar thì chơi bời ở độ nào, thế nhưng sau một buổi café với Ngọc thì anh thay đổi thái độ hoàn toàn về cô gái trông có vẻ rất chơi bời này: Thông minh, di dỏm, sâu sắc và đang làm quản lý một kho hàng về gạch men xây dựng lớn nhất nhì Hà Nội.

Cô bạn gái “quái đản”!

Hiển tuy chơi bời nhưng cũng là dân kinh doanh thứ thiệt, anh có hai cửa hàng điện máy ở trên phố trung tâm, cộng với quyền thừa kế tài sản lớn từ gia đình, vì anh là con trai độc nhất. Nhìn chung, để làm dâu nhà Hiển cũng có khá nhiều yếu tố khắt khe chứ không thể vơ bừa mà lấy được!

Hẹn hò với Ngọc nhiều hơn, được biết về hoàn cảnh gia đình Ngọc cũng rất cơ bản. Phác họa chân dung, Hiển thấy Ngọc rất phù hợp với vị trí làm dâu nhà mình. Anh quyết tâm lên kế hoạch chinh phục cô bạn gái cho bằng được thì thôi!

Yêu Ngọc nghiêm túc nhất có thể, chiều cô như thể chiều vong. Biết tính Ngọc thích nơi sôi động, hai đứa ngày đi làm thì đón nhau đi ăn, làm xong tối lại xúng xính váy áo đi chơi, đúng kiểu làm hết sức chơi hết mình. Tuy thế, đôi lúc Hiển lại bỏ nhỏ vào tai Ngọc “Chơi thì vui nhưng mà lấy chồng còn vui hơn, lấy anh đi cả ngày anh đưa đi chơi!”. Những câu nửa đùa nửa thật xem phản ứng của bạn gái thế nào nhưng cô chỉ cười rồi bơ đi!

Có nhiều khi Hiển thấy Ngọc hình như không coi trọng chuyện yêu là cưới lắm! Cô bảo “em chẳng thích lấy chồng đâu, ở như vậy là ổn rồi. Nhìn bọn bạn em lấy chồng mà em thấy nản, mất hết cả tự do!” Hiển phản bác vội “Ai mà chẳng phải lấy vợ lấy chồng, em cứ đi ngược với tạo hóa là sao, con gái có thì thôi, sau này già đi, trứng nó héo đi thì đẻ đái làm sao được? Cây độc không trái gái độc không con!”. Thế nhưng, mỗi khi như thế Ngọc chỉ im lặng.

Thấy không an tâm về người yêu mình, Hiển quyết tâm úp sọt người yêu có bầu để cô buộc phải cưới! Chuyện đúng là ngược đời, nhiều thanh niên bây giờ nghe cái từ khóa “anh ơi em có thai” thì đua nhau chạy mất dép, đằng này lại có chàng quyết tâm lừa người yêu mang thai để còn cưới. Mà anh chàng này cũng có phải đui què mẻ sứt gì đâu, cũng dòng danh gia vọng tộc cả đấy!

Mấy lần làm chuyện ấy, Hiển đều lấy cớ này cớ nọ để không đi “bao” hòng làm cho Ngọc dính bầu, nhưng cô cao tay hơn toàn mua thuốc tránh thai khẩn cấp uống. Hiển bảo “thôi hôm nào anh giới thiệu cho em cái thuốc tránh thai anh mua bên Anh, hiệu quả nửa tháng mà không có tác dụng phụ, chứ uống mấy cái thuốc này chỉ tổ loạn kinh, rồi mặt lại mọc một đống mụn lên kinh lắm!”.

Ngọc thấy bạn trai quan tâm, lại thêm cái vụ thuốc tránh thai kia nghe có vẻ hợp lý nên gật luôn. Nào ai biết đó là chiêu bẫy của Hiển, hòng úp sọt Ngọc.  Mấy viên thuốc Hiển đưa cho Ngọc đều là thuốc bổ, chả có công dụng tránh thai gì cả!

Khoảng hơn tháng sau thấy Ngọc có vẻ bồn chồn lo lắng, Hiển hỏi mãi thì thấy cô nói với vẻ lo sợ “Hình như em có thai ý, bị mất kinh!”. Hiển như mở cờ trong bụng “Em thử thai chưa? Để anh đi mua que thử!”. Nói xong chạy vù đi lòng vui sướng lắm!

Khi biết cái sự nghi ngờ kia chính là sự thật, Hiển quỳ xuống ngay phòng Ngọc cầu hôn trong vẻ hớn hở mãn nguyện, còn Ngọc thì đờ đẫn cả người. Không nói không rằng, Hiển động viên mãi thì bỗng dưng Ngọc bảo “Em không muốn có con, em sẽ đi bỏ! Em không muốn lấy chồng, em đã nói với anh rồi còn gì?”. Hiển hết lời khuyên can nhưng Ngọc vẫn cương quyết “bỏ là bỏ, không lằng nhằng” khiến Hiển chỉ biết lắc đầu, bỏ đi trong tức giận. Trước khi đóng cửa phòng rầm một cái, Hiển quay lại bảo Ngọc “thật trên đời anh chưa thấy đứa con gái nào ích kỉ như em. Người ta có bầu đàn ông còn chạy làng hết cả, đằng này anh thương yêu em, muốn lấy em làm vợ mà em lại thế này, chẳng biết cái thông minh cái sâu sắc của em để đâu nữa? Con mình mà em còn đòi bỏ, đòi giết thì em sống được với ai? Em đúng là đứa con gái quái đản!”.

(Theo Congluan)

Nguồn: emdep

 

(ST)