Con hứa…

Một bờ vai vừa đủ để gục đầu

Một ánh mắt hiểu điều Con không nói

Một giọng trầm không bao giờ khiến tim Con đau nhói

Hay chỉ là sự im lặng thấu tận lòng Con

Một người bình thường biết tôn trọng Con

Và cũng đáng để cho Con tôn trọng

Không cần nói nhiều để khiến Con hy vọng

Chỉ cần làm vừa đủ để Con tin

Một người bình thường, không quá thông minh

Đôi khi chịu cho Con nâng mình lên chút xíu

Đủ tinh ý để biết khi Con nũng nịu

Nói những điều vô lý cũng nhường Con

Một người bình thường có những tật xấu con con

Để có cái cho Con quan tâm nhắc nhở

Trong mỗi bước đời có điều gì trắc trở

Luôn muốn Con là người biết đầu tiên

Một người bình thường không có quá nhiều tiền

Để Con không thấy mình như thân tầm gửi

Người không bao giờ khiến Con phải tức tưởi

Vì cái cười nhếch mép khẽ thoáng qua

Một người bình thường nhưng biết lo xa

Không để Ba phải bận tâm về Con gái

Biết phân biệt đâu là điều phải trái

Biết khiêm nhường, từ tốn để vươn lên

Một người bình thường đủ để nhấc Con lên

Như thuở còn thơ Ba hay làm thế

Đủ kiên nhẫn ngồi nghe Con kể lể

Dù thế nào cũng không ngắt lời Con

Một người bình thường đủ để thay đổi Con

Chín chắn hơn và biết nghĩ về người khác

Biết cảm thông và sẽ chung lòng gánh vác

Những chông chênh, nghịch cảnh trong đời…

Liệu Con có đòi hỏi những điều quá xa vời

Để mỏi mắt cả đời không tìm thấy

Để Ba đêm đêm trở mình lo ngay ngáy

Con gái mình, một mái đầu xanh…

"Em không thể sống nếu thiếu anh"

Là câu mà Con sẽ không bao giờ nói

Người ta cười, cho lời Con như sương khói

Nhưng đó là lời hứa… của Con gái với Ba.