Nó đã nhìn thấy bao nhiêu loài hoa màu trắng. Nhưng nó vẫn yêu thích nhất màu trắng của hoa cà phê xứ Tây Nguyên. Những năm tháng nó ở Đaklak, nó sống và thở theo từng hơi thở của gió rừng bạt ngàn. Nó say đắm tiếng chim rừng hót vào mỗi buổi sáng bình minh. Nó yêu màn sương sớm phủ đầy những đồi cà. Nó yêu những bữa tiệc nấm mối mọc lên sau những cơn mưa rào. Nó yêu làn khói sớm bốc lên từ những mái nhà cỏ tranh, tiếng suối chảy róc rách. Nó yêu tiếng chim bìm bịp kêu chiều. Nó yêu những đêm trăng sáng chiếu rọi xuống những cành hoa cà phê trắng muốt, thoang thoảng mùi thơm “đặc sản” của núi rừng. Loài hoa ấy không phô trương, không kiêu hãnh mà dịu dàng như thiếu nữ xuân thì, như người con gái đồng bào thật thà, chất phác. Năm ấy, nó tròn 16.

Nó nhớ anh. Khi những cơn gió mạnh thổi qua đồi cà, những bông hoa mỏng manh yếu ớt nhất rụng rơi dưới gốc cà. Anh nhẹ nhàng gom nhặt từng cánh hoa, bỏ vào trong giỏ kết bằng cỏ, anh bỏ đầy vào đấy những cánh hoa và tặng nó. Nó cất giữ từng ngày, nâng niu và hạnh phúc. Tình yêu của anh và nó nhẹ nhàng như những cánh hoa và cũng nhẹ nhàng tan đi. Như sương sớm tan theo từng tia nắng. Anh mang theo hơi thở của núi rừng về Bắc. Nó buồn đưa tiễn anh, nhưng nó hiểu tình đầu trong sáng như thế ấy, và chỉ thế thôi