Nhìn vạt nắng khẽ khàng buông phố nhỏ
Sợi óng vàng nương gió ở ngoài song
Nghe yêu thương tuôn chảy giục cõi lòng
Nhành hoa cúc bềnh bồng khoe sắc thắm

Đông Hà Nội nhúm mây trời xanh thẳm
Quán ven hồ lặng ngắm giọt heo may
Sẽ sàng rơi cánh lá cuối thu gầy
Từng lọn sóng ngập đầy trong mắt biếc

Dòng hối hả bên lề ai có biết
Quãng thưa người giấc điệp mãi vời xa
Vạn ước mong bất chợt bỗng vỡ òa
Ngàn thổn thức bung ra niềm khao khát

Người thương hỡi giữa đông hàn xao xác
Băng tuyết hờn xé nát cõi đam mê
Dấu cô đơn trói chặt những hẹn thề
Buộc lưu luyến trôi về miền nhung nhớ…!

(st)