Anh thường nói là rất yêu em nhưng thật ra lời nói lại mâu thuẫn với hành động. Có thể thời gian dành cho công việc của anh nhiều nên đôi lúc anh quên mất em vẫn đang đợi tin nhắn của anh. Có thể vì áp lực mà xã hội đặt lên vai anh làm anh mệt mỏi. Nhưng nếu anh yêu em, anh đã không làm em buồn nhiều đến vậy.

Người ta nói: "Chẳng có ai bận đến nỗi không dành ra được vài phút để soạn 1 sms với nội dung đơn giản rằng "ANH ĐANG BẬN" để báo cho người mình yêu biết…"

Em thực sự thấy hoang mang… Em rất thông cảm với những khó khăn và mỏi mệt của anh. Nhưng mà, em cũng có cuộc sống của mình, em cũng có những vất vả riêng chứ có phải riêng anh đâu…

Hằng ngày, anh bận bịu trên giảng đường, trải qua nắng gió thao trường hay có những lúc thức đêm để điều tra, xét hỏi. Em đều trằn trọc lo lắng nhưng không dám sms cho anh, sợ làm phiền anh.

Em chỉ âm thầm đợi, sau khi xong việc, anh nhớ tới em, cầm điện thoại và sms cho em…

Nhưng, điều đó chẳng lẽ khó khăn đến thế sao anh?

Ngày hôm nay, những ngày trước đó, và có thể là những ngày sau này, em cũng sẽ giống như anh, gồng mình lên để vượt qua mọi thử thách của cuộc sống vốn dĩ phức tạp này… Em muốn, mình đã yêu nhau, thì cùng nhau chia sẻ mọi muộn phiền, có được không anh?

Bởi vì anh là lính , nên có những điều thuộc về nghiệp vụ mật trong ngành, em không có quyền được biết. Nhưng, em có thể ở bên lắng nghe tiếng thở dài mệt nhọc của anh được mà…

Bởi vì anh là lính, nên anh cứng rắn lắm, anh mạnh mẽ nhiều, anh không muốn em bận tâm tới công việc của anh. Nhưng, em chỉ cần anh cho em cơ hội được chia sẻ cùng anh thôi mà…

Cuộc sống này khắc nghiệt và đầy rẫy cám dỗ, anh có thể ở bên em, cho em điểm tựa để vượt qua mọi điều được không? Em thực sự cần anh…

Em không đòi hỏi anh phải chạy đến bên em những lúc em chênh vênh, nhưng anh có thể bớt chút thời gian và quan tâm tới cuộc sống của em mà…

Lắm khi, em chỉ cần 1 sms hỏi: "Em có mệt không?". Chỉ vậy thôi, là mọi mệt mỏi trong em tan biến hết rồi…

Em biết là mình không nên yếu đuối, nhưng tránh sao được những lúc chơi vơi hả anh?…

Em hứa là, em sẽ không mềm yếu quá lâu đâu. Nhanh thôi, em sẽ lại là em, người yêu của anh – Người lính cụ Hồ. Em sẽ là hậu phương vững chắc của anh. Nhưng, anh cũng hãy hứa là tiền tuyến của em đi…

Rồi chúng mình sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống và ở bên nhau đến suốt đời, được không anh?

Em nhớ và thương anh nhiều…

Người em yêu ơi, em thương anh nhiều hơn những gì

Em đã có trong cuộc đời.