Con người ta có mấy ai chỉ yêu duy nhất một người và được hạnh phúc bên người đó suốt kiếp? Đã yêu thật lòng thì làm sao họ có thể dễ dàng buông tay được. Em và anh cũng vậy, yêu nhiều đấy, hạnh phúc nhiều đấy bên cạnh đó là những giọt nước mắt cũng thật nhiều. Duyên số cho ta gặp nhau rồi mỗi người một tính, chúng ta đành xa nhau trong những khoảng lặng. Sự hờ hững vô tâm của cả hai làm cho em nhận ra rằng " anh chỉ là người ghé qua cuộc đời em".
      Em đã từng chờ đợi và cho a cơ hội quay về bên em nhưng thực tế đã cho em nhận ra anh không thuộc về nơi em.

 

       Đã có lúc em tưởng rằng mình không thể nào sống thiếu anh được, nghe những bản nhạc anh thường hát cho em nghe, đi qua những con phố anh thường đưa em đi dạo, ăn những món ăn anh thích em nấu … tất cả những thứ đó nó làm em nhớ tới anh. một nỗi nhớ khó tả. Em biết anh yêu em đến nhường nào, em biết anh rất cần em. Nhưng anh luôn bảo " anh không tốt bởi bản tính vô tâm và những khao khát về sự nghiệp trong đời, nó sẽ khiến em bị tổn thương, sẽ không được hạnh phúc như những người con gái khác". A lớn hơn em 6 tuổi, những suy nghĩ của em còn quá non trẻ so với anh. 1 con nhóc bướng bỉnh, cứng đầu chỉ thích anh nhường nhịn. Nhưng rồi tất cả cũng tan biến. Anh và em xa nhau bởi những tin nhắn vô tình và khoảng cách.

1 thời gian vắng anh em cảm thấy vô cùng lạc lõng. Nhớ không dám gọi điện, buồn không dám kêu la, khi thất bại chỉ một mình gánh chịu .. dần rồi em cũng quen.

    Em đã gặp được 1 người, người khiến em rung động bởi nụ cười, ánh mắt biết nói. Người ta thương em nhiều như anh thương em vậy. Và rồi em lại cho bản thân 1 cơ hội để tìm bến đỗ cuối cùng. Người thứ 2 cho em biết tình yêu thực sự anh ạ. 
      Em và anh giờ chỉ như người bạn từng quen biết, những lời lẽ của 1 người thực sự trưởng thành vẫn dành cho em. cảm ơn anh vì điều đó !

Chào anh ! Em đi theo chồng

Tác giả: Hán Bảo Yến

Xem thêm: http://mayhutamnhapkhau.com/