Chia tay là kết thúc
Hay chỉ mới bắt đầu?
Mười hai giờ là sáng
Hay còn là đêm sâu?

Nếu lòng còn tiếc nhớ
Cả những ngày xa xưa
Cái thời còn vụng dại
Chờ nhau tàn cơn mưa

Cả con đường đón đưa
Nở vàng hoa hạnh phúc
Mặt trời xanh ban trưa
Mọc bồn chồn trong ngực…

Chỉ cần một ánh mắt
Đã thấy trời nghiêng say
Chỉ cần một bàn tay
Đất chuyển mình ấm áp…

Hay lòng xa tít tắp
Dửng dưng và lạnh không?
Những điều từng nhớ mong
Bây giờ xa lạ quá!

Mùa thu tơi bời lá
Mùa xuân đầy mưa bay
Đi giữa hai hàng cây
Cũng thấy mình nông nổi.

Cử chỉ và lời nói
Chẳng buồn giữ lòng nhau
Có cùng đi đến đâu
Cảnh vật đều lạnh ngắt…

Chia tay là mất mát
Hay sẽ được điều gì?
Mọi con đường ta đi
Đúng hay là lầm lỗi?

Ta sẽ hoài tiếc nuối
Hay là sẽ mừng vui?
Phía trước còn xa xôi
Hay đã gần hơn nữa?

Tay cầm trên nắm cửa
Đóng vào lại mở ra
Do người hay tại ta
Mà đất trời quạnh quẽ…?

Những tháng ngày lặng lẽ
Rồi cũng tàn rơi nhanh
Cỏ vàng rồi sẽ xanh
Gió lên rồi sẽ lặng

Giữa muôn ngàn ngày nắng
Đừng buồn một ngày mưa
Đừng vì những ngày xưa
Quên còn nhiều ngày nữa…

Làm sao ta đóng cửa
Thất vọng trước cuộc tình?
Khi mỗi một bình minh
Lại mang màu sắc khác…

Đào Phong Lan (sưu tầm)