Anh vẫn khù khờ chờ đợi nhưng chẳng biết đang chờ đợi điều gì nữa.

Anh đã sống, và đã quên luôn cả bản thân mình cần gì, nhưng ở đâu đó anh vẫn cần sự bình yên em à!

2 năm rồi em nhỉ, cũng là một ngày mưa như lúc này, anh đã cố gắng níu kéo một tình yêu, chạy theo những bước chân của em đang càng muốn xa cách.

Chia tay rồi, đâu còn là gì nữa!

Anh đang chờ đợi một ngày nào đó, tim sẽ không đau khi mà ai đó nhắc đến tên em (Ảnh minh họa)

Anh quá khù khờ để tin vào một tình yêu bền lâu, nó không khó nhưng thực sự khi một trong hai ta đã muốn dừng lại, thì liệu rằng có hay không con đường mang tên là tình yêu. Chỉ là chúng ta đi chung trên đoạn đường đó, rồi vô tình lạc bước nhau, và giữa chúng ta đã có một kết thúc mang tên là ngã rẽ.

Quên rồi lại nhớ, điều mà anh nghĩ nó luôn dễ dàng từ bỏ nhưng có bao giờ làm được đâu. Anh nhớ những ngày se lạnh, nhớ những cái siết tay thật chặt, nhớ những ngày anh cõng em men theo những con đường cũ kỹ… và giờ chẳng còn ai thiết tha nữa.

Anh vô tình lướt facebook, đọc lại vài dòng status em đã viết, xem lại những hình ảnh quen thuộc… Ừ, em nói đúng… đừng sống quá thật thà đừng yêu ai đó quá thiết tha, đau đấy.

4 năm không phải là dài, nhưng nó là những điều anh từng có… anh sẽ chẳng bao giờ nghĩ có kết thúc như hôm nay. Anh vẫn khù khờ chờ đợi nhưng chẳng biết đang chờ đợi điều gì nữa. Tình yêu ư? Không. Lời xin lỗi ư? Cũng không phải. Anh đang chờ đợi một ngày nào đó, tim sẽ không đau khi mà ai đó nhắc đến tên em.