Tìm ý tưởng, kinh nghiệm, khuyến mãi đặt dịch vụ cưới giá tốt nhất cho đám cưới trong mơ của bạn

CHỜ ĐỢI CŨNG LÀ MỘT CÁCH YÊU

13:48, 03/02/2016 bởi: Giản Đơn
 0 bình luận  0 love

Mấy ai may mắn trong cuộc đời… khi chờ đợi được yêu thương chân thành.

 

Nó cũng không còn nhớ nổi nó và anh đã bắt đầu như thế nào nữa, và nó cũng không còn rõ là đã chờ đợi, lẽo đẽo theo đằng sau anh tất cả là bao nhiêu thời gian. Nó không biết và cũng không muốn biết. Chỉ sợ khi nó biết thì cái chút chút hi vọng nhỏ xíu về tình yêu của nó dành cho anh sẽ tan biến thành khói bụi.

Anh – người mà nó thương yêu không có gì là quá đẹp trai nhưng ở anh nó cảm thấy có một nét gì đó rất tin tưởng, rất ngưỡng mộ. Và cũng là một người khá lạnh. Sự thờ ơ và hững hờ của anh dành cho nó cứ như là một định lý vạn năm chẳng thể nào thay đổi. Chưa bao giờ dù chỉ là nửa giây thôi anh dành cho nó một ánh mắt mang đúng nghĩa yêu thương. Giữa anh và nó chẳng hề xảy ra bất cứ kỉ niệm đẹp nào, nếu như không muốn nói trắng ra là giữa nó và anh không hề có kỉ niệm. Ngày nó bệnh, anh bận đi “công tác” ở một nơi xa lắc xa lơ nào đó mà nó chẳng thể thấu. Ngày mưa bão nó không có ai đón, nó cũng chẳng thấy anh đâu. Thậm chí, nhà anh ở đâu, nó cũng chẳng biết. Thứ duy nhất nó biết được từ anh là tên và số điện thoại, còn lại.. tất cả đều chỉ là những dấu chấm hỏi kéo dài. Anh chẳng bao giờ thỏa mãn những câu nghi vấn của nó, riết rồi nó cũng chẳng buồn hỏi, mỗi ngày nó chỉ lặng lẽ đi bên anh như một cái bóng. Anh lạnh lùng với nó như thế đấy, cứ như hệt nó cũng chỉ là một con người xa lạ với anh. Thế nhưng, cứ như sự trêu đùa của số phận, nó chẳng thể rời bở anh để đến với một người con trai khác được. Nó luôn tin rằng mỗi người sinh ra đều có một người dành riêng cho mình và tất nhiên anh sẽ là dành cho nó.

Xung quanh anh có rất nhiều cô gái xinh đẹp theo đuổi, vì thế nó đã rất phải vất vả để có thể khiến anh chú ý đến mình. Trời đúng là không phụ lòng người, cuối cùng thì anh cũng chú ý đến nó thật. Tuy nhiên sự chú ý đó không phải do yêu thích mà là do hoảng loạn tạo thành. Từ nhỏ cho tới lớn, nó chưa bao giờ make-up và cũng chưa từng thích make-up, vì căn bản là nó thấy nó đã rất hài lòng với khuôn mặt của mình rồi. Tuy nhiên, trong đám con gái nồng nặc nước hoa kia, nó thấy mình thật sự nhợt nhạt. Và nó nghĩ nó cũng cần phải làm một điều gì đó để nó không bị nhấn chìm trong đám đông, thế nên nó quyết định sẽ vì anh mà make-up. Sau mấy tiếng đồng hồ chát phấn lên mặt, nó thấy mình hơi lạ trong gương, nó thấy không quen cho lắm với con người trong đó, tuy nhiên nó nghĩ nó nên quen dần đi là vừa. Rất nhiều người con trai cảm thấy thích bạn gái mình make-up mà, hơn nữa, cảm giác có một lớp phấn dày như thế giống như một chiếc mặt nạ lấp lánh sẽ khiến cho nó cảm thấy tự tin hơn. Nó tung tăng đi tìm anh.

Giữa trưa nó đợi anh trước cổng trường cùng với một đám con gái cũng gần mấy tiếng đồng hồ. Trời nắng và nóng khiến nó như muốn xỉu. Mồ hôi chảy ròng ròng, cảm giác dầy cộm trên mặt càng khiến nó ngứa ngáy, nó đã giơ tay lên chùi mồ hôi trên mặt không biết đã bao nhiêu lần. Không biết nó có nên bỏ cuộc mà về??? Đang phân vân, thì nó thấy đám con gái bên cạnh nhao nhao lên, và anh xuất hiện. Vẫn với tư thế cao ngạo và vô tâm như thế, anh bước ngang qua họ như không hề thấy gì hết, hờ hững bỏ đi. Nó cũng rất muốn chạy đến… nhưng khi nó chạy đến rồi thì nó sẽ phải nói gì đây??? Nói rằng nó muốn anh trở thành người yêu của nó ư? Chuyện đùa ah? Rồi anh sẽ lại cười đầy vẻ giễu cợt vào mặt nó cho mà xem. Nghĩ vậy, nó ngao ngán ngồi im không nhúch nhích, thầm sỉ vả mình quá vô dụng. Đột nhiên, có tiếng bước chân dừng lại trước mặt nó. Nó từ từ ngước lên. Là anh! Nó vui mừng đến nỗi nụ cười méo mó trên miệng nhưng sao ánh mắt anh nhìn nó lại lộ rõ vẻ kinh hãi.

Bất chấp tất thảy, anh kéo nó vào phòng vệ sinh nam trong trường trước con mắt ngạc nhiên của tất cả mọi người. Anh đặt nó ngay ngắn trước tấm gương rồi lạnh lùng buông một câu.

– Mau nhìn đi!

Nó ngơ ngác thực hiện đúng theo lời anh bảo. Xém chút nữa là nó lăn đùng xuống sàn. Tiếng hét the thé của nó chẳng mấy chốc được kéo lên tột cùng khiến mấy người nam trong nhà về sinh phát hiện ra ngay bên trong này có con gái liền vội vàng đỏ mặt bỏ đi. Chẳng mấy chốc, chỉ còn mỗi anh và nó ở lại nơi này.

Nó kinh hoàng nhìn hình ảnh mình trong gương. Mắt mũi tèm lem những vệt đen dài, phấn đành loang lổ, đầu tóc rối bù. Nhìn hình ảnh mình trong gương, nó chẳng thể đoán nổi đó là ma quỉ phương nào nữa? Nó còn chẳng dám nhìn chính mình, thảo nào mà lúc nãy, anh nhìn nó kinh hãi đến vậy. Trong lúc nó còn đang bàng hoàng trước vẻ đẹp “nghiêng thùng đổ nia” của mình, thì nó cảm nhận thấy một chiếc khăn ướt mềm mại cùng với hương thơm thoang thoảng của mùi hoa cúc, nhẹ nhàng lau trên mặt nó.

Nó ngơ ngác nhìn anh như không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Còn anh, vẫn lẳng lặng tiếp tục công việc của mình, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nó. Ánh mắt đó vẫn vậy, nhưng nó cảm thấy dường như nó đã bớt xa cách hơn.

– Cô làm tôi sợ chết khiếp! Lần sau đừng vậy nữa.

Sau lần đó, nó và anh chính thức quen nhau. Anh không lên tiếng nói rõ ràng nó là bạn gái của anh nhưng nó cũng không ngu đến nỗi mà không hiểu sự dồng ý ngầm từ anh. Anh đã cấp nhận nó bước chân vào cuộc sống của anh. Thật ra nó cũng rất phiền phức, suốt ngày líu ríu, nói không ngừng bên cạnh anh. Nhiều lúc nó thấy anh chau mày, nhưng tuyệt nhiên chưa có lần nào mà anh không chịu đựng nổi nữa mà đuổi nó đi. Mỗi lần đi bên nhau, tuy hầu hết vẫn là nó nói – anh nghe, thế nhưng vẫn là cùng sánh đôi bên nhau như một đôi tình nhân thật sự. Chưa bao giờ anh bỏ mặc nó đi một mình đằng sau. Nếu nó đi nhanh, anh cũng sải chân dài hơn 1 chút, nếu nó mệt mỏi, đi uể oải đằng sau, anh sẽ không đỡ nó, nhưng anh sẽ đi chậm lại để đợi nó.

Tuy giữa nó và anh không có bất cứ câu nói nào được cho là quan tâm, ngọt ngào thế nhưng dường như nó vẫn biết rằng anh thật sự quan tâm nó. Nó vẫn có thể hãnh diện với những cô gái khác đang miệt mài theo đuổi anh vì nó có thể biết số điện thoại của anh, có thể liên lạc với anh mỗi ngày, và quan trọng nhất là nó có thể sánh bước cùng anh khi nó muốn. Chứ không phải chỉ còn là điều ao ước nữa.

Ngày tháng qua đi, nó vẫn cứ lẽo đẽo theo anh như vậy, cho đến một ngày… nó không thể theo được anh nữa. Anh đi du học rồi, và bất ngờ hơn là nó lại là người được biết điều này cuối cùng từ một người bạn trong lớp của anh. Anh đã bỏ đi mà chẳng báo cho nó nửa lời. Chẳng lẽ đối với anh nó vẫn chẳng thể là một nửa đặc biệt nhất ư? Tình yêu của nó và anh ngay từ khi bắt đầu đã diễn ra trong im lặng, tận đến lúc kết thúc cũng vẫn diễn ra yên lặng như thế này sao??? Thật giống với phong cách của anh! Nó chua xót nghiệm ra một định lí luôn luôn đúng này. Đêm hôm ấy nó không ngủ được, nó cố gắng hồi tưởng lại những kỉ niệm giữa nó và anh, nhưng kết quả vẫn chỉ là con số 0. Hầu như trong những kỉ niệm đó, chỉ toàn xuất hiện hình bóng của một mình nó. Đến giọng nói của anh ra sao, nó cũng chẳng nhớ nổi. Vì thế mà nó đã không khóc, vì chẳng có kí ức nào khiến nó xúc động cả. Anh chẳng để cho nó bất cứ hồi ức nào hết, vì vậy nên nó chẳng thể đau khổ. Có lẽ nó nên cảm ơn anh vì điều này.

Một tháng sau ngày anh đi du học, nó vẫn tiếp tục là chính mình. Vẫn luộm thuộm, lề mề. Là chuyên gia đi học muộn. Là đứa con gái với cái mác “đầu xù tóc rối”, luyên thuyên nhiều lời. Xung quanh nó không thấy ai nhắc tên anh, vì thế nó tạm thời cho rằng nó đã có thể quên anh hòan toàn.

Rồi một năm, hai năm, ba năm nối tiếp nhau qua đi. Nó đã chẳng còn biết anh là ai nữa. Tuy nhiên, trong chiếc điện thoại của nó số phone của anh vẫn còn đó cùng với cái tên quen thuộc, thế nên nó chẳng thể quên. Nó có thể không còn biết anh là người mà đã từng yêu nó, thế nhưng nó không thể không biết số điện thoại và tên của anh. Vì đó là hai thứ duy nhất thuộc về anh mà anh đã cho nó.

Ngày nó tốt nghiệp, nó thấy vui vẻ ghê lắm, vì cuối cùng một người tưởng chừng như vô dụng như nó cũng có thể tốt nghiệp rồi. Tuy nhiên, khi nhìn thấy các bạn mình trên tay cầm những đóa hoa nở rộ, nó cũng có chút mủi lòng. Nó đảo mắt nhìn xung quanh, ai ai cũng có người mình thương yêu bên cạnh, còn nó thì không. Ba năm trôi qua, nó cứ tưởng nó đã quên anh, nhưng thật ra thì nó vẫn còn yêu anh rất nhiều. Cứ ngỡ một tình yêu ồn ào, sôi nổi mới khiến con người ta nhớ nhiều, ai dè một tình yêu lặng lẽ giống như anh cũng có thể lưu lại trong tâm trí nó lâu đến thế. Ba năm rồi, nó chẳng biết bất cứ tin tức gì về anh hết. Anh đến rồi đi nhanh và im lặng như chưa hề từng bước qua cuộc đời nó vậy. Nó rất muốn mình hận anh như thể đó là một cách có thể khiến tâm trạng nó nhẹ nhàng hơn, thế nhưng nó có thể hận anh không? Không thể! Bởi vì anh đâu có làm tổn thương nó, chỉ là anh chưa hề yêu nó cho nên lúc anh muốn đi thì anh sẽ đi thôi. Tất cả tình yêu của anh và nó có lẽ đều là do ảo tưởng của một mình nó dệt thành. Anh chưa bao giờ nói anh yêu nó, càng không thể có câu “Anh sẽ mãi mãi bên em”. Anh không phải là của nó. Anh là của tự do! Biết là thế, vậy mà sao nó vẫn chờ đợi anh đến tận 3 năm liền. Sao lúc nào trong tư tưởng của nó cũng có suy nghĩ rồi 1 ngày anh sẽ trở lại bên cạnh nó. Nó thấy ghét bản thân mình quá đi. Sao lại có nhiều mâu thuẫn trong đó đến thế?

Cuối cùng thì lễ tốt nghiệp cũng kết thúc, vậy là những năm tháng phải bon chen một mình nơi đất khách cũng đã kết thúc. Nó có thể trở về với ngôi nhà yêu dấu của mình rồi. Nó cảm thấy Thời gian quả thật là thứ đáng sợ nhất trên đời. Chớp mắt một cái, nó đã để mất đi tuổi thanh xuân của mình rồi, đáng sợ nhất là nó chưa hề có cơ hội để hưởng thụ, mà đã đê tuổi thanh xuân của mình trôi qua trong nhạt nhẽo. Thế thì có khác nào thừa nhận rằng tuổi trẻ của mình đã chết.

– Khoan đã!

Nó nghe thấy một giọng nói con trai kiên định từ sau lưng vang lên. Hình như là gọi nó thì phải. Nó thấy hơi ngạc nhiên, vì nó đâu có quen ai nhỉ. Bạn nó chỉ có con gái mà thôi. “Thôi bỏ đi! Chắc không phải gọi mình” nó tự nhủ và bước đi tiếp.

Một bước… hai bước… rồi mười bước… Nó cảm thấy hình như đang có ai đó đang theo đằng sau thì phải… Nó sợ hãi đến độ chẳng dám quay lại, chỉ biết cắm đầu bước nhanh hơn. Nó cứ bước, bước mãi cho đến khi nó vượt đèn đỏ trên làn đường đi bộ từ lúc nào không hay. Có những tiếng còi chói tai kêu lên dự dội như muốn làm đầu nó nổ tung ngay bên cạnh. Đến lúc này nó mới hoảng hốt nhận ra có mấy chiếc xe đang lao tới trong vội vã. Nó còn đang ngây ngô không biết nên làm gì, thì có một đôi tay chắc khỏe từ phía sau kéo mạnh nó trở lại, rồi sau đó ôm chặt nó vào lòng như thể chỉ nửa giây nữa thôi nó sẽ tan biến ngay lập tức.

– Đồ ngốc! Em đang nghĩ gì vậy? Có biết suýt chút nữa là anh đã để mât em thật rồi không hả?

Nó thấy trên đỉnh đầu nó đang phát ra một giọng nói hơi run run. Nó nghe thấy giọng nói này quen lắm nhưng chẳng tài nào mà nhớ nổi. Cơ hồ như rất gần mà cơ hồ cũng như rất xa. Nó cố gắng cựa mình để ngước đầu lên nhìn xem anh ta rốt cuộc là ai mà lại lao đến cứu nó. Nhưng anh ta ôm nó chặt quá, nó chẳng thể nào nhúc nhích. Tim nó bắt đầu đau nhói, nó thấy khó thở quá. Cái mùi thơm hoa cúc thoang thoảng quen thuộc khiến nó thấy khó thở.

– Buông em ra!
– Không! – như không hề nghe thấy, đôi tay anh vẫn rất kiên định ôm lấy nó.
– Anh sẽ không em ra nữa đâu. Không bao giờ!
– Nhưng em đã buông anh ra từ lâu rồi.

Câu nói nhẹ tênh của nó như một cú sốc lớn dành cho tinh thần của anh. Đôi tay đang trên bả vai nó đột nhiên buông thõng. Nó đã rời anh đi như thế đấy! Trong suốt ba năm qua, nó luôn chờ đợi đến ngày này, thế nhưng sao khi ngày này thật sự đã xuất hiện, nó lại có thể dễ dàng buông xuôi đến như vậy??? Nó đã mong chờ được gặp lại anh biết bao, vậy mà sao khi gặp lại thật rồi, nó lại chỉ muốn bỏ chạy…
Lúc nó ngước đầu lên nhìn anh, nó thấy anh thay đổi nhiều quá. Đẹp trai, phong độ và mạnh mẽ hơn trước rất nhiều. Vì thế có lẽ số lượng vệ tinh quanh anh chắc hẳn phải tăng lên đáng kể. Nó sẽ còn đủ sức chống chọi nữa không? Không thể nào! Có lẽ nó đã nhầm, nhầm trầm trọng. Anh sinh ra thật sự không phải là để dành cho nó.

Tối về khi nó mở yahoo để xem tin nhắn của bạn bè, nó thấy mình có một lá mail. đã lâu lắm rồi nó không còn lên mạng nữa, nó sợ nó sẽ vướng phải cảm giác thất vọng khi nó không nhìn thấy bất cứ lá mail nào của anh. Thật ra thì anh đã từng gửi mail cho nó, một năm một lá, tuy nhiên nó là một lá mail trắng, cho nên nó vẫn cho là anh không gửi, anh vốn giỏi giang như vậy, nó làm sao có thể hiểu nổi dụng ý của anh được chứ. Thật ngoài dự đoán của nó lá mail đó này là của anh, làn này là mail có chữ. Nó phân vân mất 15phút không biết nó có nên xem hay không, nhưng cuối cùng thì tính hiếu kì đã thắng. Nó nhấp chuột để đọc mail. Nó hơi ngỡ ngàng khi đọc nội dung.

“ Gửi người con gái tôi yêu,

Anh đã sắp hoàn thành khóa học rồi. Vậy là chúng ta sẽ được gặp lại nhau trong vòng 1 tháng nữa. Chỉ 1tháng nữa thôi, rồi chúng ta sẽ có hạnh phúc trọn vẹn. Anh biết là em sẽ đợi được mà. Thật lòng không muốn nói ra câu xin lỗi giữa chúng ta tuy nhiên anh vẫn phải xin lỗi vì anh đã bỏ đi mà không nói lời nào. Chỉ vì anh sợ anh sẽ không thể bỏ đi sau khi nói lời tạm biệt. Anh không nói tạm biệt vì anh không muốn hai chữ đõ có bất cứ cơ hội nào xuất hiện giữa hai chúng ta. Em đừng lo, trái đất hình tròn, dù đi đến đâu, điểm cuối cùng của anh vẫn dừng lại nơi em. Anh biết, rồi một ngày anh sẽ phải đi xa, vì đó là ước mơ của anh, anh cần phải thực hiện nó, cho nên anh không thể đối với em quá tốt, hoặc có thể đem lại cho em quá nhiều hồi ức, vì như thế cũng có nghĩa là rất tàn nhẫn đối với em. Anh không biết bây giờ bên cạnh em đã có người mới chưa nữa? Anh rất hoang mang nhưng anh tin em nhiều hơn.Anh tin là em sẽ đợi được anh cho đến ngày trở về. Ngày đó, anh không nói và cũng không dám nói là anh yêu em, vì thật sự anh không có gì để đảm bảo rằng mình sẽ làm cho em hạnh phúc. Anh chỉ là một cậu con trai tay trắng với nhiều ước mơ chưa thực hiện được cho nên anh không dám hứa hẹn với em bất cứ điều gì. Em biết không khi anh chấp nhận em bước vào cuộc đời anh thì cũng đồng nghĩa với việc anh đã tự hứa với mình sẽ phải đem lại cuộc sống hạnh phúc cho em, vì thế khi cơ hội đến, anh không thể từ bỏ nó. Anh chỉ còn cách ra đi mà thôi. Anh biết anh rất ích kỉ, vì thế em có thể trách anh, thậm chí là hận anh nhưng xin đừng ngừng yêu anh. Em lúc nào cũng xuất hiện bên cạnh anh nhiều đến nỗi khiến cho anh có cảm giác chắc chắn rằng dù anh có bỏ em đi thì em cũng vẫn sẽ yêu anh. Nhưng giờ thì anh mới biết, mình đã quá chủ quan rồi. Ba năm không dài nhưng cũng không phải ngắn, nó chính là thử thách dành cho chúng ta. Nếu như sau 3 năm, chúng ta không thể tái hợp lại như trước thì chỉ có thể trách tình yêu của chúng ta chưa đủ sâu nặng, anh thành tâm mong em sẽ tìm được một người con trai tốt. Nói ra câu này thật chẳng dễ dàng, vì anh không muốn nhường em cho bất cứ ai khác, em lại chẳng là một đồ vật để có thể nhường dễ dàng như vậy. Vì thế, anh nhất định sẽ giữ em được bên mình. Em có biết không? Thật ra chờ đợi cũng là một cách yêu đấy. J”

Nó ngồi nghệt mặt ra trước màn hình máy tính. Hình như đây là lần đầu tiên nó thấy anh nói nhiều với nó như vậy. Nó không biết hiện giờ mình đang cảm thấy như thế nào nữa, trong đầu nó chỉ là một mớ bòng bong hỗn loạn. Lá mại này được gửi cách đây 1 tháng. Vậy là… Vậy là sao chứ? Sao anh nhỏ nhen đến vậy? Trong suốt 3 năm, anh mới gửi cho cô duy một bức mail đúng nghĩa. Nó giở lại 3 bức mail trắng kia xem lại. Vẫn chỉ là một màu trắng xóa, chẳng hiểu anh đã nghĩ gì khi gửi cho nó lá mail này. Anh vốn là người cẩn thận, cho nên nó dám khẳng đình anh tuyệt đối sẽ không phải là nhỡ tay gửi nhầm. Nó di di con trỏ khắp màn hình, đột nhiên lại nhỡ tay vừa bấm vừa di, trên góc trái màn hình nó thấy một chữ “ANH”
Vội vàng dở lá mail thứ 2, đấp vào mắt nó là chữ “ YÊU”
Đến là thứ 3, nó có thể đóan ra là chữ gì rồi, chữ “EM” như dang nhảy múa trước mắt nó. Nó ngạc nhiên đến nỗi mắt chữ Ô mồm O. Nó biết anh rất kì lạ, nhưng không cần phải dùng một cách tỏ tình khó như vậy để nói cho nó hiểu chứ. Nó rất ngốc mà. Trong lúc nó vẫn đang vui sướng với lời tỏ tình theo kiểu đánh đố này, thì nó thấy chiếc điện thoại bên cạnh rung lên, nó có tin nhắn. Là ai vậy nhỉ? Nó thầm thắc mắc.

Một dòng chữ ngắn đến từ một số máy rất quen thuộc khiến mắt nó như nhòa đi.

“Ngốc ạ! Thật ra thì chúng ta không cách nào buông nhau ra được. Em đợi anh như thế đủ rồi, bây giờ đến lượt để anh đợi em nhé. ANH – YÊU – EM”



Bình luận

0 bình luận
Video mới nhất
Các cặp đôi chắc hẳn sẽ gặp những trở ngại trong việc chuẩn bị cho đám cưới, hãy tham khảo 11 việc dưới đây để giúp ngày trọng đại của hai bạn trở nên hoàn hảo hơn.

Blog mới nhất

Bạn có nội dung cần chia sẻ?      Viết blog
Ứng dụng giúp ngày cưới của bạn thêm hoàn hảo
Đăng ký nhận bản tin hàng tuần
Đăng ký email để nhận những thông tin hữu ích và dành riêng cho bạn.
Lập kế hoạch
Công cụ Lập kế hoạch trong mục Ứng dụng cưới trên Marry.vn là công cụ toàn diện, tập hợp tất cả những công việc mà bạn cần phải thực hiện cho quá trình chuẩn bị đám cưới.
Tính toán ngân sách
Công cụ Tính toán ngân sách sẽ giúp theo dõi phần tiền mà bạn dự tính chi dùng trong đám cưới của mình.
Quản lý khách mời
Công cụ Quản lý khách mời của Marry là cách đơn giản nhất giúp bạn tổ chức và theo dõi số lượng khách mời tham dự đám cưới.
Lựa chọn yêu thích
Để những ý tưởng cưới không trôi đi, để đưa ra quyết định cuối cùng mà không còn gì phải luyến tiếc, bạn chỉ cần lưu tất cả lại trong bảng Lựa chọn yêu thích trên Marry.
Khuyến mãi cưới mới nhất
Từ khóa được quan tâm nhất