Tia nắng quen giờ sao nghe cũng lạ
Có tiếng ai thì thầm sau vòm lá
Gợi chút gì gần gũi mà thật …xa
Trời ở đây mây xuống thấp la đà
Ta tự nhủ con tim: đừng nhớ quá
Thôi day dứt, thời gian nhiều nghiệt ngã
Mới hôm qua…nay đã thành xa lạ
Lạnh lùng quên hết thảy những ngọt ngào
Chiều núi rừng chút gió lạnh hư hao
Thổi vào đâu, lòng cũng nghe buốt giá
Ôi con tim, một cơ quan kỳ quá
Thứ của ta, mà không phải của ta…

NMT (12/2015)