Tôi và chồng cưới nhau đến nay được gần 10 năm, chúng tôi có với nhau 2 con nhỏ.
Trước khi lấy nhau, chúng tôi cũng có một năm tìm hiểu, tôi cũng biết được trước đây anh từng yêu một người con gái, tình yêu của họ kéo dài 4 năm, hai người cũng hứa hẹn và muốn đi đến hôn nhân, nhưng gia đình cô gái không đồng ý, có lẽ vì họ cho rằng gia đình họ và gia đình chồng tôi không môn đăng hộ đối.

Chồng vẫn không quên người tình cũ

Cô ấy đi lấy chồng, phải mất một thời gian dài chồng tôi mới lấy lại thăng bằng và chúng tôi gặp nhau, yêu nhau, rồi làm đám cưới. So với gia đình anh, gia đình tôi cũng có điều kiện hơn, nhưng bố mẹ tôi sống rất thoáng và không áp đặt chuyện hôn nhân của con cái. Lại thấy anh cũng hiền lành, thật thà nên bố mẹ tôi cũng vun vén cho chúng tôi.

Trước khi cưới, tôi cũng đã vài lần hỏi anh về chuyện quá khứ, anh nói tất cả đã qua và anh không muốn nhắc lại nữa, từ bây giờ anh chỉ có tôi và anh không muốn hình ảnh người con gái đó làm ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng tôi. Nghe anh nói vậy tôi không bao giờ nhắc lại chuyện này nữa, tôi cũng hy vọng anh sẽ chôn chặt những hình ảnh về người con gái đó và đừng để nó ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng tôi. Nhưng anh đã không làm như vậy.

Anh chưa bao giờ quên hình bóng người con gái ấy, dù đã nói lời yêu tôi, và dù chúng tôi đã là vợ chồng, đã có con với nhau. Anh vẫn giữ tất cả những kỷ niệm về người cũ trong một chiếc hộp, thi thoảng anh mang ra ngắm nghía, ôn lại kỷ niệm nhưng cấm không cho tôi và các con động vào. Anh nói đây là kỷ niệm riêng của anh, là khoảng trời riêng của anh, không ai có quyền xâm phạm.

 

Trên facebook của anh, thi thoảng tôi vẫn thấy anh chia sẻ những dòng status rất tâm trạng về những địa điểm cũ hai người từng đến, anh vẫn thường xuyên ngồi cà phê ở đó một mình và nhớ về người con gái đã từ bỏ anh để cưới một người đàn ông khác.
Đọc những dòng tâm sự của anh, những dòng tâm sự chất chứa nhiều tâm trạng, yêu thương, nhưng lại chẳng hề liên quan đến mình, tôi cảm thấy chua chát và có cái gì đó nghèn nghẹn trong cổ họng, muốn khóc mà chẳng thể khóc nổi.

Đau đớn hơn, nhiều lần nằm bên cạnh tôi, nhưng trong giấc mơ, anh vẫn ú ớ kêu tên người con gái năm xưa, nhưng đến khi tỉnh dậy anh lại ôm hôn tôi, nói tôi là người phụ nữ quan trọng nhất của cuộc đời anh, tôi và các con mới là báu vật của anh. Tôi cảm thấy ghê tởm con người anh và cảm thấy mình thật tội nghiệp khi sống bên cạnh một người chồng luôn đồng sàng dị mộng.
Anh sống bên tôi mà luôn nhớ về một người đàn bà khác, tôi chẳng biết phải làm gì, để xóa đi hình bóng của người kia trong trái tim anh, làm gì để anh toàn tâm toàn ý với tôi?

internet