Không yêu ai là một thứ rảnh rang lắm lúc rất… buồn!

 

Khoảnh khắc mệt mỏi nhất của một người từng có người yêu là lúc đã lên giường nhưng chưa thể ngủ. Đó là thứ cảm giác bất lực khi vừa nhớ, vừa muốn xua đuổi người xưa, lại vừa thèm một người thương để vỗ về cho hiện tại. Là thứ tơ nhện rối rắm gỡ mãi không xuôi, vì người xưa không bao giờ hồi đáp, còn người mới tìm mãi vẫn chưa ra.

 

Là khi trằn – trọc – trầy – trật về mọi chuyện đã qua. Rồi mộng – mơ – mê – mẩn thử tưởng tượng xem những gì đang đợi mình ở phía trước. Chỉ đợi một ai đó kéo mình ra khỏi những tơ vương về bóng hình đã cũ. Hoặc thổi phù một cái cho tan hết những cô đơn rất bất chợt xảy đến bên mình.

 

Có nhiều nửa đêm, bỗng nhiên nằm vắt tay lên trán ra vẻ lắm tâm sự nghĩ về những thứ đã rơi rớt trong đời rồi thấy chua chua nơi cổ họng, sống mũi hơi cay cay. Lạ thật, có những người to đùng như vũ trụ thế mà mình vẫn làm mất được. Là tại sao?

 

Rồi cũng chẳng biết phải hỏi ai, tự mình nghĩ vẩn nghĩ vơ, tự thắc mắc, tự băn khoăn rồi lại tự để mắt díp lại dỗ mình vào giấc ngủ. Kì lạ lắm, có phải hầu hết những nỗi buồn trong cuộc đời này đều là do mình tự suy diễn, tự thổi phồng, tự mình làm khổ mình quá hay không?
 

Vẫn biết là đã ở phía sau người cũ, phía cuối chuyện xưa, nhưng trái tim đã từng một lần đi qua những rung động nhớ thương chẳng dễ gì mà bình yên trở lại. Thi thoảng “thót” một cái, thấy buồn lạ buồn lùng như thể đa sầu đa cảm lắm. Rồi lại “thót” một cái, tự bảo mình thản nhiên mà mỉm cười đi tiếp. Ơ hay, cái quả tim này, yêu đương nhung nhớ xong xuôi rồi mà vẫn không chịu nghe lời của chủ nhân?

 

Mà phải tới lúc tự nhiên giật mình nhận ra có một – người – mới đã khiến mình gom góp thương yêu. Nhưng chuyện vẫn chưa đâu vào đâu, chỉ là những tiếng leng keng rất khẽ báo hiệu một – cái – gì – đó hay ho sắp đến. Và lại vùi mình vào những xúc cảm như ngày xưa đã từng nếm trải. Thế mà có những lúc cứ nghĩ mình chẳng thể yêu tiếp nổi một ai!

 

Yêu thì hạnh phúc, kết thúc lại ôm quá nhiều những nỗi đau. Quãng đường sau những nỗi đau còn là những lần thấy tim mình trống hoác. Rồi khó khăn, tỉ mẩn đi tìm lại cho mình cảm giác…

 

Chuyện yêu là thế đó, chẳng biết buồn hay vẫn vui?

 

(ST)