em nhớ anh rất nhiều….. ở vs a hơn 8 tháng trời, đó là khoảng thời gian sống chung vs người yêu e hạnh phúc nhất, anh… có thể nói là người đầu tiên e sống chung….và a cũng là người cuối cùng e muốn sống chung cho đến hết cuộc đời này. Có thể nói nhiều lần cãi vã, nhiều lần 2 đứa mình như muốn buông xuôi….nhưng ta đều ko làm đc, e nghĩ có lẽ là do 2 ta có một mối liên kết nào đó a nhỉ… e biết e còn nhỏ, suy nghĩ còn non nớt và con nít, chỉ muốn dành a cho riêng mình, chứ ko muốn nhường a cho ai cả, e biết a còn có gia đình, người thân, e út, e chẳng thể nào cấm anh ko lo cho e gái a, ko lo cho mẹ a…e không hiểu sao mình lại có cái suy nghĩ ích kỹ như thế….chắc có lẽ là do e sợ tổn thương, e sợ bị a bỏ rơi, e sợ mình yếu đuối trc mặt a, e sợ mình gục ngã….e sợ nhiều thứ, e biết a bảo e rằng phải đối mặt vs mọi thứ và cố mà tự đứng dậy, ko phụ thuộc vào ai cả, e cũng muốn thế lắm….e cung muốn đc như e gái a, mạnh mẽ….e biết mình ko nên quá phụ thuộc vào a, e biết mình như vậy là không tốt…e sẽ cố gắng….ko như thế nữa, thật sự ở bên a em vui lắm, chỉ cần nằm trong vòng tay a, đc ôm anh, đc a yêu thương, chỉ cần có mình a thôi là e đả đủ hạnh phúc lắm rồi