Trần Thị Lý – cô gái trẻ sinh năm 1992 mang trong mình nỗi mặc cảm khó nói vì chỉ có một chân, Hoàng Anh – chàng trai hiền lành không may mắn mắc chứng bệnh viêm đa rễ đa dây thần kinh, khiến việc đi lại phải nhờ tới sự trợ giúp của chiếc xe lăn.  ở Ninh Bình, Hoàng Anh quê ở Thanh Hóa, hai con người ở hai miền quê xa xôi tình cờ gặp gỡ và đến bên nhau nhờ một mối lương duyên kỳ lạ.

Ngày mới quen biết nhau, ngay từ những câu chuyện đầu tiên,  và Hoàng Anh đã cảm nhận được ở đối phương một sự tin tưởng và ấm áp khó giải thích. Để rồi 1 tuần sau,  “liều mình” bắt xe về Thanh Hóa tìm gặp Hoàng Anh. Hoàng Anh đưa Lý về nhà chơi và giới thiệu với bố mẹ. Đến buổi tối hôm ấy, mẹ của Hoàng Anh cũng ra tận nơi  nghỉ trọ để tâm sự. Cô gái trẻ đã rất bối rối khi nghe bà khuyên rằng  còn có tương lai rộng mở phía trước, trong khi sức khỏe của Hoàng Anh thì ngày một yếu đi, không thể nói trước được điều gì. 

“Bác còn khuyên em rằng hai đứa không nên tính chuyện lâu dài xa xôi với nhau vì như thế sẽ rất thiệt thòi cho em. Về phía Hoàng Anh thì gia đình cũng xác định sẽ lo cho anh ấy đến khi nào còn có thể. Lúc đó, em cũng yếu lòng lắm. Nhưng vài hôm sau, khi thấy Hoàng Anh một mình đi hai chặng xe ô tô, vượt quãng đường dài từ Thanh Hóa ra Hà Nội tìm em thì em đã quyết định rằng sẽ chẳng thể nào phụ lòng một người đàn ông như thế. Quãng đường xa xôi ấy người bình thường đi còn khó, huống gì Hoàng Anhphải ngồi xe lăn…”, cô gái trẻ ngậm ngùi cho hay.

Không nhà cửa, không việc làm, không tiền bạc, đã có lúc Hoàng Anh và Lý phải tìm đến tá túc tại một trung tâm dành cho người khuyết tật để kiếm miếng cơm qua ngày. Nhưng cuộc sống khắc nghiệt đã khiến hai người nếm trải đủ cay đắng của hai tiếng “từ thiện”. 

 và Hoàng Anh đã bên nhau san sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn trong hơn 1 năm qua.

Vì muốn có một cuộc sống tốt hơn,  đã xin việc làm tại một cơ sở tư nhân tại ngoại thành Hà Nội. Với mức lương ít ỏi, tháng ít thì năm, bảy trăm ngàn, nhiều thì hơn 2 triệu đồng, cô gái trẻ cẩn thận chia thành 2 phần: phần nhiều dành cho Hoàng Anh đi học nghề tại thành phố, phần ít dành cho mình chi tiêu. Cuộc sống thiếu thốn, nay thiếu mai mượn, khốn khổ trăm bề, nhưng đó vẫn luôn là những tháng ngày hạnh phúc!

Hơn 1 năm trời bươn chải trên đất Hà Nội, nhờ sự nỗ lực không ngừng mà cuối cùng Lý và Hoàng Anh đã có thể tạm hài lòng với chút ít thành quả hiện tại. “Việc lớn” mà Hoàng Anh luôn ấp ủ đó chính là một đám cưới để Lý có thể danh chính ngôn thuận trở thành vợ hiền của mình, là tiền để thay chiếc chân giả đã sờn của Lý. Nhưng với Lý, cô chỉ ao ước có tiền để đưa Hoàng Anh đi khám bệnh – điều mà luôn khiến  trăn trở suốt hơn 1 năm nay. Một tình yêu thật đẹp, cho dù nơi họ nằm là “chiếc dát giường đi xin”, chỗ họ dành để tặng nhau những cái ôm thật chặt chỉ là “chiếc xe lăn người ta cho”….

st