Có những người như một cơn mưa vậy. Thỉnh thoảng họ đến tưới mát cỏ cây hoa lá, làm mọi thứ trở nên tươi đẹp hơn. Nhưng mà nếu họ đến và ở lại quá lâu, mưa sẽ thành bão mất. Vậy nên dù rất thích sự tươi mát của họ, tôi vẫn không trông mong họ quá nhiều, nếu không sẽ nhấn chìm chính mình mà thôi.

Có những người lại cứ như oxy. Bình thường thì chẳng bao giờ để tâm đến, ở bên cạnh như một thói quen. Thật tai hại! Họ đi rồi, mình như chết cả mảnh hồn hoang vu.

Có những người cứ như nhật thực. Đời người mấy ai có thể một lần chứng kiến? Vậy mà vẫn cứ nghĩ về, cứ xôn xao. Dù chẳng còn thấy nhau một lần nào trong đời nữa, lòng vẫn không ngừng khắc khoải một giây phút nào.

St