Xưa có một tên đạo chích rất lành nghề, một hôm, con trai lão ngỏ ý muốn học nghề của cha. Vốn biết đây là một việc xấu nên người cha không muốn con nối nghiệp nhưng khuyên thế nào cậu con trai cũng không từ bỏ ý định. Một hôm, tên ăn trộm nghĩ ra kế liền dẫn con đi với lý do để thực tập.

Hai cha con đến một nhà giàu có, đánh bả cho lũ chó chết mê mệt xong, đạo chích đào ngạch, khoét vách dắt con chui vào nhà. Cả nhà ngủ say như chết. Tên trộm thấy một cái hòm to còn trống bèn mở nắp hòm ra bảo con:

“Con chui vào đây, hốt hết đồ đạc bỏ vào bao cho cha”.

Thằng con thích thú, nó không ngờ lại có thể dễ dàng trộm đồ đến như vậy, trong bụng nó còn thầm nghĩ có lẽ cả đời này nó sẽ làm ăn trộm giống cha, như vậy nó chẳng phải lo cuộc sống sau này nữa. Ngay lập tức thằng bé làm y theo lời cha, nó ngoan ngoãn chui vào hòm, sau đó đạo chích liền đóng nắp gài khóa lại rồi lẻn ra khỏi nhà, hô hoán lên ầm ĩ:

“Ăn trộm! Ăn trộm! Bà con ơi có trộm!”

Chủ nhà bừng tỉnh, thấy nhà bị khoét vách, dáo dác tìm kiếm hồi lâu, không thấy động tĩnh liền đi ngủ lại. Con trai đạo chích nằm chết điếng trong hòm, nó run lên vì sợ, mặt mày tái mét, ngay cả thở thôi thằng bé cũng không dám. Ở trong hòm nó vừa sợ vừa giận cha vì đã bỏ rơi nó một mình. Nó bắt đầu nghĩ đến cảnh nó sẽ bị bắt giữ, nó sẽ không được đi học, sẽ không còn được gặp bạn bè, sẽ phải sống trong nhà tù đen tối,..

Nhưng sau đó thằng bé bắt đầu trấn tĩnh lại, nó bắt đầu suy nghĩ. Cuối cùng thằng bé cũng nghĩ ra một kế thoát thân, nó bèn lấy tay cào sột soạt vào thành hòm và giả tiếng chuột kêu ‘chít… chít…’ để đánh lừa chủ nhà. Nghe chuột kêu, chủ nhà vội thức giấc, đốt đèn mở hòm đuổi chuột.

Thằng bé liền nhỏm dậy, tắt đèn, xô ngã chủ nhà, tông cửa chạy một mạch. Chủ nhà lục tục kéo nhau, vừa hô hoán vừa đuổi theo. Thằng bé chạy đến đường cùng thì gặp cái giếng, nó vội vàng ôm một cục đá to liệng xuống giếng và hô to:

“Thằng ăn trộm rớt xuống giếng rồi, làng xóm ơi!”

Mọi người đổ xô nhau kéo đến giếng để bắt trộm. Thằng bé chạy thẳng về nhà. Gặp cha, thằng bé oà lên khóc và không tiếc lời oán trách cha:

“Tại sao cha lại làm thế? Tại sao cha lại bỏ con ở đó và một mình chạy trốn? Cha có biết con đã sợ hãi thế nào không?…”

Lão đạo chích mỉm cười nói:

Được rồi con trai, con hãy nói cho cha nghe lúc bị nhốt trong hòm và lúc đang chạy trốn con thấy thế nào?”

Bình tĩnh lại, cậu con trai kể lại từ đầu đến cuối cho cha nghe. Lão tươi cười nói:

“Vậy con có muốn cả cuộc đời mình phải sống trong cảm giác đề phòng, sợ hãi, trốn chui trốn lủi thế nữa không?”.

Cậu bé im lặng nhìn cha. Dường như trong suy nghĩ của thằng bé đã hoàn toàn thay đổi ý nghĩ sau này sẽ làm ăn trộm giống cha nó. Vì nó không muốn cuộc sống của nó chỉ mãi ở trong chiếc hòm đen tối ấy.