Giữa tiết trời cuối thu đầy nắng ở Sài Gòn, thi thoảng cũng phàn phất cơn gió nhẹ nhàng, vi vút vài chiếc lá lìa cành. Sắc thu vàng rực bầu trời.

Tháng 11, em bước sang một con đò khác, em không biết được con đò sẽ chở em đến một vùng đất bình yên như em đang ở hay mang em đến vùng bão tố nào chăng nữa thì chân em vẫn bước, miệng em vẫn cười, trái tim em vẫn nguyên nhịp đập.

Em cười cho mùa thu tỏa nắng, em cười cho tim anh rộn ràng, em cười mang cả thế giới vào hạnh phúc của chúng ta. Tuy em chưa biết đằng sau bức màn hôn nhân kia có những gì cả nhưng em biết là sau đây luôn có anh, đúng không anh?. Bây giờ đây, con đường em đi sẽ trờ thành con đường chúng ta đi anh nhỉ.

Giờ đây, em hồi hộp chờ đến ngày chúng ta chung một nhà, chung một mâm cơm có anh và em và có cả những thiên thần bé nhỏ đáng yêu nữa. Đây là mong ước của bao người mà, mình cũng nhau thực hiện nhé. Chúng ta cùng nhau làm mọi việc, những việc nặng nhọc em bé nhỏ không làm được thì anh làm giúp em nha, những việc bé nhỏ em làm được thì chúng ta cùng làm nhé :), hơi khôn một xíu nhưng anh là chồng mà, phải nhường em chứ, đúng không này.

Em yêu anh nhất, mà em cũng yêu cả gia đình lớn (ba mẹ, anh chị em,..) của em, em yêu tự do, em yêu sách, yêu du lịch,…nói chung là em có nhiều tình yêu lắm và em cũng sẽ cố yêu cả các tình yêu của anh luôn. Nên anh cũng phải yêu mọi thứ em yêu nha, nếu không cố gắng nổi thì hãy cho em toàn quyền với tất cả tình yêu của mình anh nhé, dĩ nhiên là sẽ không khi nào yêu 1 tên đàn ông nào nữa đâu anh yêu, yên tâm nhé!.

Nếu một ngày xấu xí nào đấy, chúng ta cãi nhau thì hãy cãi nhau thật dữ dội để phân định “thắng thua” và sau đấy cả hai làm hòa và xin lỗi nhau liền nha anh. Và tất nhiên lời xin lỗi không phải là kết quả của cuộc chiến đấy đâu vì ai thắng ai thua không có ý nghĩa trong cuộc sống hôn nhân đúng không anh. Chỉ là cần phải thế mà thôi. Rồi chúng ta lại hề hà, líu lo nhé. Anh biết không, em ương bướng lắm (chắc anh biết rồi) mà, khi anh gân cổ cãi nhau với em thì em cũng sẽ gân cổ cãi lại với anh, nhưng khi anh chỉ cần giả vờ xin lỗi em là em thấy ai sai ngay đấy mà. Hơi rối một chút nhưng yêu em thì anh thừa biết rồi mà :). Em sẽ cố gắng tiết chế tính tình thật nhiều. Nhưng anh ơi, tiết chế ít thôi nha chứ nhiều quá em thành ai mất rồi sao anh còn yêu em được ha hihi. Em lại khôn nữa rồi, nhường em nhé chồng yêu.

Anh chồng ơi, anh thấy có người phụ nữ nào mà không lèm bèm, hay ca cẩm chưa nè. Mà “chất lượng” thì theo thời gian sẽ tăng dần lên đấy. Em nghi là em không ngoại lệ đâu anh. Cuộc sống đầy rẫy điều phải ca thán mà nào là lương thấp, tiền ít, nhà nghèo, kẹt xe, con hư,…nên anh ráng sống chung với lũ nha, vì hình như nó là quy luật rồi thì phải cũng như trái đất tròn đâu thể làm nó vuông. Mà em cho phép anh khi em mở “đài” lèm bèm, ca cẩm thì anh có thể mở nhạc “sến” chắc dứt cơn của em được đấy.

Hình như nãy giờ em tính khôn cho em không ah, thôi kệ ráng ráng nghe nha anh chồng tương lai gần của em.

Giot Nuoc