Mình quen nhau bao lâu anh nhỉ? Em cứ nghĩ như từ kiếp nào ấy.

Hôm đó là ngày Phụ nữ Việt Nam, em cùng em gái bán hoa ngày lễ, anh làm cùng cơ quan của em gái và ghé vào mua hoa ủng hộ, em thì cứ nghĩ anh mua cho người yêu, rồi anh mua thêm 1 bông tặng em gái em như một người bạn, khi đó anh đã nhìn em và nở 1 nụ cười.

Ngày đầu tiên gặp anh, từ ánh mắt, từ nụ cười và giọng nói đã đi vào tim em, Nhưng em lại nghĩ chắc anh chẳng có ấn tượng gì với em cả vì nếu có anh cũng đã tặng em 1 bông hồng rồi. 

Rồi khi gặp lại nhau, anh có nói khi anh rời khỏi quán bỗng thấy mình nợ nợ điều gì đó, có lẽ là nợ những nụ hồng cho em. Em cảm thấy trái tim mình như rộn ràng hẵng, cảm giác như mình vừa mới nghe được 1 lời tỏ tình bao lâu nay mình trông đợi. Và đúng như thế, anh đến như gió, nhẹ nhàng chạm vào tim em. anh dịu dàng và ân cần, anh khiến em say trong hương tình ấm áp. Em biết người mình cần, mình chờ đợi và cùng mình đi hết cuối con đường không ai khác chính là anh, người tuyệt vời của em. Anh có nghĩ như em bây giờ đây không?  Anh có muốn mãi mãi cùng em đi hết những thăng trầm của cuộc sống, chia sẻ những ngọt bùi mai sau, sẽ cùng nhau xây dựng tổ ấm đầy tiếng cười trẻ thơ. Hãy là người đàn ông của cuộc đời em nhé anh yêu!