Tôi gặp anh khi anh đang rơi vào sự đau khổ, tổn thương sau mối tình tan vỡ. Đó là mối tình đầu của anh và cũng là cô bạn ở cùng cơ quan của tôi. Thực ra trước đó tôi đã nghe cô bạn kể về anh rất nhiều nhưng đến khi hai người họ chia tay thì tôi mới có cơ hội để gặp anh. Tôi ấn tượng và có cảm tình với anh bởi anh là người khá chung thủy, hết lòng vì người mình yêu. Ngày cô bạn tôi nói lời chia tay với anh, anh đã mặc trời mưa gió sấm chớp mà đứng đợi cô ấy suốt cả buổi để níu kéo. Nhìn cô bạn tôi vô tình lướt qua anh, còn anh đau khổ khóc lóc mà tôi không cầm được lòng mình. Tôi không hiểu khi ấy có sức mạnh nào đó mà khiến tôi quay lại ôm lấy anh rồi dìu anh về nhà.

Từ hôm ấy, chúng tôi quen nhau. Tôi biết anh vẫn đau lòng và tổn thương rất nhiều sau mối tình ấy nên đã ở bên cạnh anh, động viên, an ủi và giúp anh dần dần vượt qua nỗi đau. Và tôi đã yêu anh từ khi nào không hay. Điều hạnh phúc nhất là khi tôi mạnh dạn bày tỏ tình cảm của mình, anh cũng đã mỉm cười hạnh phúc và nói rằng anh cũng yêu tôi. Tôi như vỡ òa sung sướng, thật chưa bao giờ tôi nghĩ tôi và anh lại có thể đến được với nhau như vậy.

Thời gian yêu nhau tôi biết rằng anh thực sự chưa thể quên được mối tình sâu nặng kia nhưng tôi cũng không ghen tuông hay bắt ép anh quá đáng. Vì thực sự anh rất yêu thương và chăm sóc tôi nhiệt tình. Tôi không muốn vì chút ích kỷ cá nhân mà đánh mất đi tình yêu của hai đứa. Anh không bao giờ làm tôi buồn hay phải thất vọng điều gì nên tôi tin rằng tình yêu của tôi sẽ giúp anh quên đi cô bạn gái kia.

Yêu nhau được hơn 1 năm thì chúng tôi tính đến chuyện kết hôn. Mặc dù khi ấy anh nói vẫn chưa sẵn sàng cho hôn nhân và vẫn còn do dự nhưng rồi anh cũng gật đầu đồng ý. Tôi hạnh phúc vô cùng vì cuối cùng cũng có thể được ở bên người đàn ông mà mình yêu thương. Chúng tôi nhanh chóng chuẩn bị cho đám cưới.

Những ngày gần đám cưới tôi thấy anh có vẻ lo lắng và buồn phiền chuyện gì đó. Đôi lúc anh còn như người mất hồn, đang đi cạnh tôi mà tâm trí cứ để đi đâu không biết. Tôi gặng hỏi thì anh chỉ nói rằng mình nên muốn được nghỉ ngơi mà thôi. Tôi cũng cứ nghĩ vậy nên cố gắng làm bất cứ gì có thể để anh khỏi mệt mỏi.

Hôm ấy là lễ ăn hỏi được tổ chức tại gia đình. Tôi hồi hộp và háo hức như đứa trẻ không kìm chế được cảm xúc của mình vậy. Tôi vừa vui mừng, hạnh phúc vừa lo lắng và có chút gì đó bất an. Thế nhưng, cái giây phút pháo hoa nổ tung đón mời nhà trai đến đã xóa đi mọi nỗi lo lắng, sợ hãi ấy. Tôi hạnh phúc sánh bước bên anh như người con gái hạnh phúc ấy.

Lúc hai bên gia đình đang nói chuyện người lớn, anh bỗng tỏ ra lo lắng rồi chạy ra ngoài nghe điện thoại. Lúc trở vào, anh chỉ nắm tay tôi rồi nói: “Anh xin lỗi đã phụ lòng em”. Chưa kịp để tôi phản ứng gì thì anh chạy vào nhà nói lớn với hai bên họ hàng rằng anh không thể làm đám cưới với tôi được và anh sẽ hủy đám cưới này.Tôi và tất cả mọi người đều choáng váng không hiểu anh đang làm gì. Tôi hoang mang òa khóc và chỉ mong đó là những lời nói đùa của anh. Nhưng không, anh không đùa mà đã kéo tất cả họ hàng nhà trai đi về. Tôi cô níu anh lại để hỏi cho rõ ràng mọi chuyện. Anh nhìn tôi với ánh mắt đầy ân hận rồi nói: “Anh xin lỗi, ngàn lời xin lỗi em nhưng cô ấy đang cần anh. Khi cô ấy tổn thương và tìm đến anh thì anh nhận ra rằng mình còn yêu cô ấy nhiều lắm, anh không muốn lừa dối em thêm nữa.”

Từng lời anh nói như từng mũi kim đâm thấu vào tim tôi, có chết tôi cũng không thể tin được những lời anh nói là sự thật. Tôi điên cuồng gào khóc mà không ý thức được mình đang làm gì. Người đàn ông tôi yêu nhất trên đời, người chồng sắp cưới của tôi bỏ rơi tôi trước ngày cưới 3 ngày chỉ vì người yêu cũ của anh quay về tìm anh. Anh nỡ làm tôi tổn thương, đau khổ để về bên người con gái khiến anh đau đớn. Tôi không tin nhưng đó lại là sự thật. Tôi vẫn đang hoang mang và thực sự không biết mình phải làm gì để vượt qua cú sốc này. Khi anh bị bỏ rơi thì có tôi bên cạnh, giờ anh bỏ rơi tôi thì tôi biết nương tựa vào ai?

 

(Sưu tầm)