Hay nói , hay cười và …hay cãi lời anh , luôn làm cho anh tức đến không nói được lời nào , em không biết rằng chính vì thế càng làm ta xa cách nhau , anh đâu biết những lần không đồng hành được với anh em buồn lắm , luôn cố gắng theo dõi từ xa , mong mõi từng bức ảnh của lũ bạn cập nhật trên facebook , đứng sau lưng anh em cảm giác mình bình yên và an toàn , những việc em làm chẳng cần anh biết … 

Anh xem em như cô bạn thân , bên nhau cùng làm việc , em chẳng biết tại sao khoảng cách của chúng ta ngày càng xa cách , xa lắm .. và có lẽ chẳng bao giờ có thể như ngày xưa …

Anh tránh em , em giữ khoảng cách với anh …

Hai ta như hai thái cực trái chiều 

Bao nhiêu lần em mong muốn nói hết ra để ta thoải mái mới nhưng dường như thật khó … thư viết cho anh , một năm rồi vẫn chưa gửi … 

Bây giờ , em biết em thật sự yêu … khi thấy anh cười, anh hạnh phúc .. em vui chứ không còn ghen tỵ với các cô gái bên cạnh anh nữa .

Mong rằng ai đó sẽ chăm sóc anh tốt hơn , yêu anh hơn , nhìn anh ngày càng gầy đi với bộn bề công việc !
Em xót xa , nhưng em chẳng thể làm gì …

Ngay cả khi thấy anh ngủ co ro , muốn đắp chăn cho anh cũng không thể !

Gắp thức ăn cho anh cũng ngại ngùng , trêu đùa anh em cũng không thể ! 

Em dừng lại , anh bước tiếp ……

Em kết thúc cuộc tình chưa bắt đầu <3