Anh có bận … đến mức vậy ko anh?
Khi vợ chồng, cả ngày ko gặp gỡ
Không hỏi han, không chuyện trò, không chia sẻ,
Cũng không một cuộc điện thoại hỏi thăm.

Thuở ấy…
Em chỉ là cô bé con khờ dại,
Đỏng đảnh khi thấy mình…
Vừa chợt vướng vào tình yêu.
Anh yêu thương, "có lẽ" là thực sự
Nhưng đến giờ, "có lẽ" em cũng chẳng dám tin.

Năm tháng dài đi qua mau chóng
Giật mình nhớ lại, ta gửi gắm gì cho nhau?
Không ước mơ, không cùng chung chí hướng?
Xa cách nhau, cũng chẳng thấy nhớ bao giờ.

Vẫn chung chăn, chung gối, chung giường
Nhưng hồn mình, lại hai nửa riêng biệt.
Chăn gối ấm nồng, mà tâm hồn lạnh lẽo
Vậy yêu thương nhau bằng cách nào đây anh?

Anh có cố gắng được cả đời không anh?
Khi cố ép buộc mình vào tình yêu đã chết
Cuộc đời này, anh có trăm ngàn ngã rẽ
Em vô tình, biết anh rẽ lạc vào lối hoa.

Anh bận rộn với bạn bè, xã hội, giao lưu
Nhưng quên đi rằng, em đã hết tuổi xuân vì anh đấy?
Công bằng không, khi anh mãi thờ ơ, hời hợt
Hời hợt cho chính hạnh phúc bản thân anh.

Nếu mai này, không có em ở bên
Không em than vãn, nói nhiều làm anh mệt mỏi
Vậy có nhớ không, thuở ta còn nồng ấm
Khi mà anh, coi em là tất cả cuộc đời anh?

Mà này…
Em chẳng có ý bắt ép anh đâu
Em từng cố thay đổi anh, nhưng không thể
Vậy anh cứ mải mê, giao lưu xã hội như thế nhé!
Từ giờ, em sẽ thay đổi vì chính cuộc đời em!