Giang là một cô gái tỉnh lẻ, nhà rất nghèo. Khi tôi gặp cô ấy thì Giang đang làm bưng bê ở một quán cà phê. Gương mặt hiền lành cùng mái tóc dài đen bóng của em đã khiến con tim tôi xao xuyến. Tôi thường xuyên lui tới chỗ em làm việc. Vào một ngày mùa thu, tôi mạnh dạn xin số điện thoại của em. Rồi dần dần, chúng tôi yêu nhau lúc nào chẳng hay.

Kinh tế của tôi cũng khá vững nhưng khi tôi đề nghị sẽ chu cấp hàng tháng cho em thì Giang gạt phắt đi. Em bảo em sẽ tự đi làm để kiếm tiền, tiền của tôi thì tôi cứ giữ lấy, sau này còn lo việc kinh doanh và còn lập gia đình nữa.

Ngày Giang ra trường đi làm, tôi bảo với em rằng, đừng làm thêm ở quán cà phê nữa. Nhưng Giang không nghe, em vẫn tranh thủ đi làm buổi tối. Vì thế nên thời gian hẹn hò của chúng tôi khá ít. Tôi thì phát điên vì hầu như cả tháng, chỉ được gặp em được 1 đến 2 lần. Từ ngày yêu em, tôi cũng hạn chế đến quán cà phê nơi em làm việc, vì nhìn em phục vụ mấy khách nam ở đó, tôi cứ cảm thấy khó chịu.

Có lẽ vì thế nên tôi đâm ra cáu bẳn, thường xuyên nghi ngờ em. Tôi đưa tiền cho em, em nhất quyết không nhận, bảo mình sẽ tự kiếm. Tôi phát bực vì em quá cố chấp. Ai đời nhiều cô gái bây giờ cứ mong bám lấy đại gia để được bao tất tần tật, còn em thì đã đưa tiền đến tận tay lại còn từ chối.

Khoảng một tháng nay, em còn không chịu gặp tôi. Tôi điện thoại thì em bảo em bận lắm, mà tôi đến quán cà phê thì lại không thấy em đâu. Tôi túc trực ở nhà trọ của em cũng không thấy em về. Lòng tôi như lửa đốt.

Cuối cùng, sau nhiều ngày chật vật hẹn hò, tôi cũng gặp được em. Nhìn gương mặt hốc hác, mệt mỏi của em mà lòng tôi xót xa. Tôi hỏi em những ngày qua em đã làm những gì mà không thèm gặp tôi thì Giang chỉ cười bảo rằng, dạo này cô ấy có quá nhiều việc nên thế thôi. Một thời gian nữa mọi chuyện sẽ ổn.

Nhưng rồi cuộc tình của chúng tôi lại đột ngột chấm dứt khi tôi thấy em tay trong tay với một gã đẹp trai, đến dự một buổi tiệc sang trọng. Tôi thấy ánh mắt của gã kia nhìn em vô cùng âu yếm. Đích thị là em đã tìm được người khác, tôi nghĩ thầm. Tôi không ngờ em lại cáo già như vậy, em từ chối tôi chẳng qua vì tôi không giàu bằng gã kia chứ gì?

Nghĩ vậy nên tôi không tham dự bữa tiệc ấy nữa, ra ngồi trong xe chờ em. Khoảng 11h đêm, tôi thấy em lên xe gã kia đi về phòng trọ. Đến nơi, gã kia bước xuống xe, đưa cho em một phong bì.

– Đây là số tiền anh đã hứa. Cảm ơn em đã đi với anh đêm nay. Khi nào cần gì thì em cứ nói nhé.

Tôi nghe rõ mồn một và trong lòng cảm thấy vô cùng đau đớn. Em từ chối tiền của tôi để đi lấy tiền của một gã khác ư? Tôi không giữ nổi bình tĩnh, lao ra đấm cho gã kia một cái ngã dúi dụi. Em la hét, bảo tôi hiểu nhầm rồi, gã kia cũng bảo vậy. Nhưng sao tôi có thể nhầm được cơ chứ.

Tôi nói lời chia tay với em ngay đêm đấy rồi bỏ về, mặc cho em đòi giải thích. Trước khi đi, tôi còn ném cho em một câu đầy vẻ khinh bỉ: “Hóa ra cô cũng tham tiền như những đứa con gái khác”.

Khoảng một tháng sau khi chia tay, tôi bất ngờ nhận được tin nhắn của Giang. Em bảo rằng, tôi nên biết một sự thật. Rằng người đàn ông đó là anh trai của bạn em, em đi cùng anh ta chỉ là một giao kèo công việc. Số tiền em nhận là tiền công cho buổi hôm đó mà thôi.

Tôi không tin lắm, nhưng rồi qua một số người bạn của em, tôi mới biết rằng gia đình Giang lúc đó gặp rất nhiều khó khăn. Em phải cần gấp một số tiền để chữa bệnh cho bố. Vì không thể mở miệng hỏi mượn tôi nên em đành nhờ cậy bạn bè và đi làm liên tục để lấy tiền. Thế mà tôi lại nghi ngờ em.

Tôi đã điên cuồng tìm em hàng mấy năm trời sau khi đọc được những dòng tin nhắn đó nhưng vô ích. Sau khi chia tay tôi, Giang đã đăng ký đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài. Còn tôi, mãi vẫn chưa yêu được ai vì trong lòng vô cùng ân hận. Và trên hết, tôi không thấy trái tim mình rung động trước ai như đã từng rung động với Giang. Có lẽ, đây là hình phạt mà ông trời dành cho tôi vì đã bỏ rơi một người con gái quá tốt.

(Sưu tầm)