Kiệt sức chính trong những viễn tưởng em tự tạo ra. Thực sự là do e quá ngốc hay do a quá vô tâm. Thực ra, em đã có câu trả lời cho riêng e. Nơi trái tim này em biết, nó vẫn dành cho anh. Khi e viết lên những dòng stt này là em biết có 1 ngày anh sẽ đọc được nó…Người e thương!
Con gái thật kì cục, họ ko yêu những người làm họ vui mà họ cứ ngu ngốc đem thương người hay làm họ buồn.Có lần em tự cười bản thân mình như vậy.
Có người trách em vô tâm a ạ. Lúc đó em đã nhìn thật lâu dòng chữ trên màn hình , cảm xúc trong e phức tạp lắm chỉ biết rằng e suy nghĩ miên man về 1 câu chuyện có a, có em, có người a thương, có người thương e…Giờ thì em đã hiểu vì sao?
Là do chính ta mà thôi, cuộc đời này xoay mãi vẫn ở 2 chữ " tình cảm"
Là do chính ta xếp họ ở vị trí số mấy trong bảng xếp hạng.Bảng xếp hạng của em ko có họ nhưng a ở vị trí hàng đầu…Còn a?
E ở vị trí số mấy trong bảng xếp hạng của a??? 
E đang trở thành 1 đứa tội nghiệp lắm đúng ko? sao lại cứ phả nghĩ về a, sao cứ phải nhớ đến a…trong khi a đang bay nhảy ngoài kia, bên 1 người khác…Và người đó ko phải là e.Mãi mãi ko phải là e…
Lý trí mách bảo e rằng, hãy dừng lại đi, thứ tình cảm này đang giày xéo ngươi từng ngày đấy, ngươi còn muốn lún sâu đến bao giờ nữa.
Nhưng…trái tim ương bướng luôn đi theo ngược chiều sự mách bảo của lý trí..vẫn cố chấp đi trên những mảnh thủy tinh dù biết rằng sẽ đau đớn biết chừng nào.
A à, liệu a có hiểu cảm xúc của e bây giờ? Thế giới của e đang sụp đổ rồi!!!

(st)