Tuổi đôi mươi, em phấn khởi bước vào nghề.

Anh cứ hỏi: Em làm nghề gì vậy?

Phút ngập ngừng, dịu dàng con gái

Thưa: Em là cô giáo mầm non.

Ai cũng bảo nghề giáo viên cao quý.

Nhàn hạ, thanh cao…em cũng thấy tự hào.

Hai bốn tuổi, chưa một lần làm mẹ.

Mà em có thảy cả đàn con.

Con của em vui lắm anh ơi,

Suốt ngày “dạ”, “thưa” rồi “cháu biết”.

Chưa làm mẹ mà như đã làm mẹ.

Chăm chút miếng cơm, giấc ngủ trẻ thơ.

Cháu thì đông mà cô thì chỉ một.

Cháu dại khờ, cô vẫn còn tuổi đôi mươi.

Hết dạy cháu học lại làm quan phân xử.

Hết làm quan lại tiếp sang làm mẹ.

Làm mẹ xong rồi lại chuyển về làm cô.

Nghề của em là thế đó anh ơi.

Có lỗi hẹn đôi lần đừng giận hờn, trách cứ.

Đã thương rồi! Xin thương trọn nhé anh!