– Anh ơi, khi nào thì mình cưới???

– Sang năm,… mà chưa biết năm nào.

– Đừng giỡn mặt với tui nha, năm nay mà không cưới là tui cưới người khác. Hứ!

– Hahaha ???

Em 24 tuổi, độ tuổi đủ để nghĩ tới chuyện hôn nhân. Anh 36 tuổi, không còn nhỏ để kiếm cho mình một người vợ, ổn định cuộc sống. Em với anh- hai đứa đã trải qua biết bao nhiêu là khó khăn, từ tình cảm riêng tư của mỗi người khi trong thời gian đầu gặp và tìm hiểu nhau; cho đến sự phản đối từ phiá gia đình em vì cho rằng hai đứa không hợp tuổi. Anh đã luôn động viên và giải thích cho em hiểu rằng: chuyện hôn nhân của mình là tự mình quyết định, ba mẹ chỉ góp ý chứ không quyết định thay mình được. 

– Thế khi nào anh mới cầu hôn em???

– Để anh dẫn em vô cầu (toilet) rồi hôn em nha.

– Anh nhay vừa phải thôi ??

Tính đến hiện tại thì em với anh đã sắp hoàn thành lớp Giáo lý hôn nhân và tổ chức xong lễ dạm ngỏ, chỉ còn lo một số việc và chờ đến ngày cưới là em sẽ chính thức là vợ của anh. 

– Anh ơi, sau này mình sinh mấy con??

– Từ 1-2 con.

– Hihi, thế cưới xong rồi mình có con liền nha, em sẽ sinh Khương Duy cho anh, nha nha ?

– Trời trời phải không trời, chưa thấy ai ham có con như em ??

Tuy anh không cho em một lời cầu hôn với khung cảnh lãng mạn như em ao ước, nhưng với những gì mình đã và đang trải qua thì em thấy hạnh phúc và mãn nguyện lắm rồi ?

À, có lần mình mè nheo anh quá nên anh cầm lấy chiếc nhẫn tặng mình hôm Giáng sinh rồi nói " Em có chịu làm vợ anh không?".Lúc í vừa mắc cười vừa thấy ghét, muốn đá cho một phát văng ra ngay và luôn ??. Như vậy có tính là anh đã cầu hôn mình chưa nhỉ???