Em và anh biết nhau thật tình cờ anh nhỉ ?Em nhớ cái này, em lấy điện thoại mẹ loay hoay nghịch ngợm ,gửi tin nhắn kết bạn bốn phương Rồi thời gian dài nhắn tin qua điện thoại.Chúng ta nảy sinh tình cảm lúc nào không ai hay?Em cứ nghĩ quen qua net, người ta thường không thật lòng.Nhưng từ khi gặp và yêu anh , em đã dần thay đổi quan điểm đó.Chúng ta có khoảng thời gian ở bên nhau thât hạnh phúc và ngập tiếng cười.Và ước mơ sẽ cùng nắm tay đi hết cuộc đời này

Rồi bỗng từng đâu giông tố ập đến ,làm chúng ta phải xa lìa nhau .Có lẽ, chúng ta có duyên nhưng không có phận.Em nhớ cái ngày anh nói lời chia tay, hai đứa mình nhìn nhau, mà hai dòng lệ tuôn trào.Em biết anh vì có nỗi khổ riêng, nên anh mới chia tay với em.Cũng vì vậy, mà em không một lời oán trách anh, em chỉ biết mỉm cười ,chúc anh hạnh phúc

Đã gần năm năm, từ khi mình chia tay, anh cũng có người yêu mới và rất hạnh phúc với họ.Còn em vẫn lặng lẽ theo dõi từng bước chân anh đi.Em vẫn cô bé ngốc nghếch này nào.Nhưng giờ cô bé ấy không còn trẻ con và vô tư như trước. Mà mắt cô ấy là nỗi buồn sâu thẳm.Nhiều đêm nỗi nhớ anh cồn cào .Nước mắt em đã rơi. Giờ đây, Em mong người yêu từng yêu sẽ mãi hạnh phúc