Là vì do em quá đa nghi và nhạy cảm. Một chút lời nói vô ý cũng làm em buồn. Một cử chỉ nhỏ vô tình cũng khiến em không vui. Thậm chí còn có những điều em vô lý, rất vô lý, mà vẫn ương bướng, cứng đầu không chịu nhận mình sai. Dường như chúng ta chưa đủ hiểu nhau, cũng chưa đủ tin tưởng nhau. Và dường như, chúng ta thật sự không hợp nhau hả em? Hay vốn dĩ, chúng ta không đủ thương yêu nhau?

Anh thương em. Anh yêu em. Không phải anh không muốn nhường nhịn em, không muốn chiều chuộng em. Nhưng anh vẫn có những cảm xúc riêng của mình, cần được cảm thông và tôn trọng, như chính em đấy thôi. Có thể nghĩ cho anh một chút, đặt thử mình vào vị trí của anh bao giờ chưa em?

Và, anh thương em. Anh yêu em. Chưa bao giờ anh muốn đánh mất đi tình yêu này, đánh mất đi em. Xin em, cũng đừng để đánh mất đi anh, có được không? Đừng để cuối cùng phải có ngày chúng ta kể với mọi người, rằng chúng ta không phải là yêu, mà là đã chịu đựng nhau được ngần ấy thời gian rồi. Đau lòng lắm em ơi!

(Theo Hạ Vũ)