Em ! đêm nay anh thức trắng đêm để nhớ về em…cho anh nhớ em hết đêm nay thôi..vì ngày mai em lên xe hoa về nhà chồng rồi. Lòng anh không còn đau nữa, tim cũng thôi nhói rồi bởi ở nơi đó em sẽ được h…ạnh phúc ,được yêu thương ,được chăm sóc . Anh xin lỗi, xin lỗi tình yêu đầu của anh … xin lỗi em.

Mình yêu nhau vậy là 7 năm rồi em nhỉ? Nhưng những lần gặp gỡ đếm được trên đầu ngón tay, lại thấy có lỗi với em. 7 năm qua anh quen với những lá thư tay , những món quà qua đường bưu điện, những cuộc gọi thâu đêm, khoảng cách 2000km nhưng trong tim anh em chưa bao giờ xa một cự ly,bảy năm không dài nhưng đủ để anh và em hiểu nhau…thế nhưng anh không chiến thắng được tất cả để mang hạnh phúc cho em. Mọi người bảo đó là mối tình ngang trái , là nước mắt …ừ! là nước mắt thật đó thôi..anh biết em khóc nhiều ,quỵ xuống ngày anh nói 2 từ ấy …là nước mắt hay máu mà môi anh mặn chát ..anh cắn răng chịu đựng…làm đau người con gái mà mình yêu thương sao anh lại không đau chứ! Trong đơn vị người ta gọi anh là “trâu nước” là “là cục sắt” nhưng giờ đây anh là kẻ rơi xuống tột cùng nỗi đau..anh chấp nhận buông tay em.

Bố anh đã ngã xuống khi đang truy đuổi bọn khủng bố ở cửa khẩu…bố ra đi nhanh quá đỗi , không được nhìn người thân lần cuối , bác Hùng bạn bố mang về cho anh viên đạn mà bọn khủng bố đã dùng để cướp đi sinh mạng bố anh. Chú không nói nhưng anh hiểu đó là lời gửi gắm, là lời động viên. Anh đã sống và phấn đấu để trở thành một chiến sỹ tốt…và sự hi sinh của bố năm xưa luôn hiện diện để cho anh thêm ý chí,thêm quyết tâm khi nhận nhiệm vụ.
Anh yêu em ..là tình yêu đầu tiên, là tất cả và anh cũng biết em yêu anh tới nhường nào. Anh xin lỗi vì đã không bước qua được ranh giới kia, đã đến lúc anh phải trả em về với đức chúa, trả em về lại là em_con chiên ngoan đạo.
Xin lỗi vì nhiều lần anh định nói lời ấy nhưng anh sợ mình gục ngã khi không còn em, sợ làm em đau..nhưng cứ mãi thế thì anh quá ích kỷ…anh không thể bỏ ngành….đó là trách nhiệm của anh, anh sinh ra đã là người của nhân dân . Anh để em đi , anh muốn em sống thật hạnh phúc ,được thực hiện ước mơ mà em hằng mơ ước một mái nhà nhỏ , có vườn hoa cúc mà em thích, có hai đứa con kháu khỉnh , sẽ nấu cho chồng món canh cá dưa chua…

Hai năm qua anh chưa gặp lại em…anh vẫn lặng lẽ ngắm những bức hình của em trên FB,vẫn âm thầm theo dấu chân em, những tâm sự của em anh đều lắng nghe… anh là người bạn ảo của em…xin lỗi em vì anh không thể chôn hết nỗi nhớ về em…anh phải để em quên anh…để em được tốt hơn.

Ngày mai em là cô dâu đẹp nhất…anh biết em sẽ nhớ về anh và đôi mắt hiền như đức mẹ của em sẽ lại rơi…nhưng hãy cố gắng lên em…hãy vì em mà cố gắng lên…anh vẫn còn yêu em nhiều lắm nhưng chúng ta là hai đường thẳng song song vô hình, chúng ta không có quyền chọn lựa…anh đợi em trên FB này…đợi sau ngày cưới em tag anh vào tấm ảnh ngày em vu quy…những ngày sắp tới với anh thật nặng nề nhưng anh sẽ gắng gượng. bởi vì hi sinh tình yêu này mình có thể mang được hạnh phúc , tình yêu cho bao người…..vì anh là lính…