Thì… cứ từ từ, đừng vội vàng trao hạnh phúc, đừng vội vàng yêu thương rồi lạc nhau nha anh. Người em sẽ thương à! Anh đừng hoàn hảo quá nha! Hãy cứ mắc sai lầm, ai cũng có một quá khứ để nhớ mà, hãy cứ làm những thứ anh muốn, hãy cứ sai lầm, đừng để cuộc đời toàn bằng phẳng thế. Người em thương, mong anh hay thích em trong sáng, nhẹ nhàng như nắng, ấm áp đừng cứ như gió và mưa, thổi mạnh rồi vụt đi mất. À! anh đừng mạnh mẽ quá, cũng đừng yếu đuối quá. Vừa đủ để thương em thôi. Em không mong anh quá điển trai, quá dẻo miệng hay quá giàu có. Chỉ cần anh thương, chăm sóc em, chỉ cần anh im lặng và cho em mượn bờ vai mỗi khi em buồn em khóc hay em khó khăn thôi.

Anh… người em sẽ thương à! Anh đừng đào hoa quá đó! Con trai đào hoa rất hay thay lòng,….

Anh người em sẽ thương à!! Em mỏng manh lắm đó! em yếu đuối, em dễ khóc, em hay ghen, em hay giận vô cớ lắm. Nhưng anh người em sẽ thương à! đừng vì vậy mà bỏ cuộc nha! anh cứ ôm em, giữ lấy tay em thì em sẽ lại yếu mềm rồi ngã vào lòng anh thôi, nên cứ giữ đừng im lặng rồi lạc nhau nha anh!!

Mỗi một chuyến xe cũng như là một định mệnh đang đến, lướt qua, làm quen hay là kết nối… Cũng chả ai giải đáp được… Người kế tiếp sẽ thương bạn là ai,…

Người em sẽ thương à!…… Anh cứ từ từ đùng vội đến với em quá, hãy chậm chậm để thời gian kịp tìm đến….

Gửi anh! Người em sẽ thương…

 

(ST)