Vợ chồng Hòa mới cưới nhau được gần năm, suốt thời gian ấy Loan luôn cố gắng thay đổi thành một người phụ nữ của gia đình để chồng hài lòng. Nhưng Loan càng cố gắng ngoan hiền, đảm đang thì Hòa càng thờ ơ với vợ. Ngày trước anh cưới Loan là vì bố mẹ thúc ép, chứ không hề có tình yêu.

Biết chồng chỉ lấy mình vì trách nhiệm, Loan buồn lắm. Ngày ngày cô đợi chồng về ăn tối nhưng anh đều để Loan anh một mình. Chính vì sự lạnh nhạt thờ ơ với vợ mà đến giờ Loan vẫn chưa có bầu. Còn nhớ đêm tân hôn của 2 vợ chồng, Hòa làm qua loa cho xong chứ anh cũng chả thiết tha gì chuyện đấy với vợ.

Không có tình cảm với vợ, Hòa đi tìm thú vui bên ngoài. Anh cặp với biết bao cô gái, số người tình của Hòa đếm trên đầu ngón tay không hết. Biết được chồng hư hỏng như vậy Loan buồn lắm. Nhìn chồng về nhà là ngủ luôn chả thiết tha vợ gì, cô lại ước gái như một lần mình được là bồ của anh, chắc anh sẽ yêu thương mình hơn.

Rồi một hôm tối muộn, Hòa chở một cô gái chân dài về dài thẳng thừng giới thiệu với vợ đây là bồ mình. Loan nghe vậy đau nhói ở lồng ngực, cô không nghĩ rằng chồng lại coi thường và trơ trẽn đến thế. Loan nhìn chồng rồi mỉm cười bảo anh khiến Hòa giật mình hoảng sợ.

– Tối nay em sẽ sang nhà bạn ngủ nhờ. Em nhường lại ngôi nhà này cho anh và cô ấy. Thuốc tránh thai khẩn cấp em để ở đầu giường rồi đấy, vui vẻ xong anh nhé nhắc cô ấy uống vào nhé. Anh biết bố mẹ không thích con rơi con vãi như thế nào đấy. Chúc anh một buổi tối thật ngọt ngào và hạnh phúc.
– Hả??? Em nói cái gì vậy? Tôi có nghe nhầm không đấy?

– Không anh à? Em lo cho anh nên mới như vậy thôi. Anh không cần thương hại em làm gì, lâu nay bên anh em đã quen với cảm giác tủi thân và cô đơn rồi. Thôi anh đưa cô ấy đi, đứng ngoài này muỗi lại được bữa tối béo bở.

– Em…đứng lại anh có chuyện muốn nói.

Hòa chạy theo kéo vợ lại để mặc cô nhân tình đứng thẫn thờ ở cửa. Loan chạy vụt đi che những giọt nước mắt mặn đắng trên mi. Nhìn vợ khóc thút thít Hòa liền cúi xuống hôn lên đôi môi run run của cô khiến Loan như chết lặng vài giây.

– Vợ à. Anh xin lỗi, từ ngày cưới em đến giờ anh đã làm tổn thương em. Vì anh ích kỷ, anh nghĩ em lấy anh chỉ vì tiền nên anh mới hành động như vậy. Nhờ câu nói của vợ anh đã nhận ra sai lầm. Vợ tha thứ và cho anh cơ hội làm lại từ đầu được không? Anh hứa sẽ không để vợ phải rơi nước mắt một lần nào nữa.

– Em không phải là sự lựa chọn của anh. Anh đừng cố giữ em bởi hai chữ “trách nhiệm” nữa. Buông em ra, anh đi về đi cô ấy đợi lâu rồi đấy.

– Vợ! anh sai thật rồi mà. Thằng công tử như anh thật đáng trách. Anh có một người vợ thảo hiền vậy mà anh lại vô tâm làm em đau, để chạy theo những thứ phù phiếm. Cho anh cơ hội được yêu em, được làm chồng em thực sự kể từ ngày hôm nay.

– Em có tin được lời nói của người trăng hoa như anh không?

– Có thể giờ vợ không tin, nhưng anh sẽ chứng minh cho vợ thấy.

Kéo Loan vào trong nhà, Hòa rút tiền ra đưa cho cô gái kia và bảo cô ta bắt taxi về. Thấy chồng hành động như vậy Loan mừng lắm, cô ôm chầm lấy chồng dụi đầu vào ngực anh khóc thổn thức. Nhìn đôi mắt thâm quầng của vợ anh giận mình bao nhiêu. Bao lâu nay anh đã để Loan phải khóc, phải tủi thân rồi. Từ giờ anh sẽ từ bỏ gái gú về chăm sóc và bù đắp cho Loan.

Tối hôm đấy Hòa đề nghị được tân hôn lại với vợ. Anh muốn ngày hôm đó là ngày đầu tiên hai đứa yêu nhau. Làm theo lời chồng, Loan mỉm cười sau nước mắt. Cuộc hôn nhân tưởng như đi vào ngõ cụt giờ đã có lối thoát. Cuối cùng chồng cô đã hiểu và quay lại với cô cùng xây dựng hạnh phúc.

(St)