"Anh" nói với "Em", "anh hạnh phúc nhất là được nhìn thấy em cười, với anh lúc em cười là lúc em đẹp nhất". Nhưng "Anh" không bao giờ biết rằng, thời khắc em hạnh phúc nhất là thời khắc anh cầm tay em bước vào Thánh đường. Thời khắc hạnh phúc nhất của em là được làm cô dâu của anh, chỉ riêng một mình anh.

Em từng đặt mục tiêu, khi em thành công trong cuộc sống, em sẽ tự tổ chức cho riêng mình một đám cưới trong mơ theo ý tưởng đặc biệt của em, được mặc chiếc váy cưới từ nhà thiết kế em thích, đặt tiệc sang trọng ở nhà hàng em thích và trang trí 100% là hoa tươi theo ý em muốn……

Và sau một thời gian dài suy nghĩ, em đã bị anh "thuyết phục"… chưa bao giờ em mong thời gian trôi nhanh thật nhanh như bây giờ….cho dù mơ ước của em về một đám cưới hoàn hảo do chính mình thiết kế có thể không thực hiện được 100%.

"Em" cảm ơn "Anh" rất nhiều, vì đã cho em kịp nhận ra rằng: "Chưa chắc khi em có một đám cưới hoàn hảo khi thành đạt, em có được hạnh phúc như bây giờ, và điều em lo sợ nhất – có thể chú rể sẽ không phải là anh. Không có anh bên cạnh là điều tồi tệ nhất trong cuộc sống của em".

Và em tin chắc rằng, hạnh phúc của em cũng là hạnh phúc của anh, chính vì vậy em muốn được thử mặc váy cưới và trở thành cô dâu xinh đẹp của anh trước khi em chính thức khoác lên mình bộ váy cưới thật sự trong cuộc đời. Có thể sẽ đỡ bỡ ngỡ, hồi hộp và lo lắng hơn, để em có thể tự tin và hạnh phúc hơn với anh trong ngày trọng đại nhất cuộc đời hai chúng mình.