Cô có gương mặt xương, dáng cao, nhưng vóc người lại đầy đặn.

Cô có một mái tóc ngắn, lộ rõ nét góc cạnh, và nét “Tây” trên gương mặt cô.

Có lẽ, cô sinh ra phải là người mẫu.

Cô là người mẫu – không cao cấp.

Cô sống trong một khu chung cư cũ.

Cô sống ở tầng 5. Cô luôn là người về muộn, cô vẫn phải lê đôi chân trên bậc thang, để mong tìm đến phòng, nằm trên chiếc giường, bên cạnh đôi chuột hamster – ngày xưa, Anh đã tặng cô.

Cô sống từ đôi chân dài này, cô yêu nó, cô nắn bóp nó hằng ngày.

Nơi cô sống, có một gã điên và lão già mở nhạc ầm ĩ

Cô là người mẫu, nhưng cô luôn chọn cho mình phong cách thoải mái, vẫn là chiếc áo crop khoe chiếc eo nhỏ nhắn, cùng chiếc quần short-jeans với chiếc chân dài thẳng tắp và thon. Cô vẫn thế.

Ngoài ánh đèn cat-walk, cô luôn tỏa sáng, với những bộ thiết kế.

Nhưng, sau ánh đèn, cô trầm lặng.

Cô theo đuổi công việc hiện tại, vì đam mê.

Công việc của cô, mang lại tiền cho cô.

Công việc của cô, mang lại hiện thực cuộc sống tàn nhẫn, những mối quan hệ lừa lọc, bần tiện, mang lại cho cô sự lạnh lùng và hung dữ.

Cô có một tình yêu.

Tình yêu đó, mãnh liệt, nhưng không tồn tại được lâu.

Mất Anh ta, cô chơi vơi, nhưng cô vẫn sống.

Nhưng, cô cũng đã khác xưa, cô lạnh lùng hơn, cô mạnh mẽ hơn, nhưng cô có yếu đuổi hơn, một mảnh nhỏ, người ngoài không thấy được.

Cô hung dữ hơn, cô phòng bị nhiều hơn.

Cô sợ họ làm tổn thương cô.

Cô nghi ngờ tất cả

Và cô đáng thương hơn, trong tất cả.

Có lẽ, cô vẫn còn yêu anh ta.

Có lẽ, anh ta vẫn còn yêu cô.

Nhưng chắc chắn, điều có lẽ, chỉ là điều chưa chắc chắn.

Chắc chắn hơn, cô đã quá khổ rồi, cô đã quá đau đớn và dằn vặt rồi…

Đêm ấy, cô chọn cho mình chiếc đầm ngủ dài.

Cô cầm một ly rượu vang, cô ngân nga hát.

“Until the day I let you go

Until we say our next hello

It ́s not good-bye

́Til I see you again

I'll be right here rememberin' when

And if time is on our side

There will be no tears to cry

On down the road

There is one thing I can't deny

It's not goodbye”

“Cho đến ngày em để anh ra đi

Cho đến ngày hai ta nói tiếp lời chào

Đó không phải lời từ biệt

Cho đến khi em gặp lại anh

Em sẽ ở ngay đây chìm trong hồi ức của hai ta

Và nếu đúng thời gian thuộc về đôi ta

Sẽ chẳng còn những giọt lệ tuôn rơi trên con đường đó

Có một điều em chẳng thể phủ nhận

Đó không phải lời từ biệt”

Cô đã để bài hát này, làm nhạc chuông cho điện thoại, khi cô và anh còn yêu nhau.

Nhưng, đã lâu lắm rồi, cô thay thế bằng tiếng nhạc chuông mặc định.

Cô muốn là con người mà cô hằng mơ ước.

Hay cô chỉ muốn, ở cạnh bên Anh.

Anh ta nâng cô lên, cô sẽ có Anh, và cô sẽ có tương lai.

Cô không biết, cô đau khổ.

Cô không khóc được, cô không chảy nước mắt.

Cô không hiểu.

Cô đi ra ngoài sân thượng, cô nhìn xuống dưới.

Cô chợt nghĩ, nơi này thật cũ kỹ, những con người cũ kỹ.

Nhạc ầm ầm từ phòng của gã điên.

Lão già vẫn phì phèo điếu thuốc, cô ghét mùi thuốc.

Cô sợ nói, cô nhớ tới người bố đáng trân trọng, đã ra đi của cô.

Cô hôm nay thật đẹp, cô tự nhận thấy thế.

Cô cảm nhận được mùi gió lạnh phả vào gương mặt của cô.

Cô nhớ Anh, cô còn nhớ Anh chở cô trên chiếc mô tô.

Gió vẫn lạnh, phả vào gương mặt, cô ôm anh.

Nhưng…

Không còn anh, cô vẫn còn đây.

Nước mắt cô chảy, không, là máu….

Tờ mờ sáng, mọi người xúm nhau nhìn cô.

Cô nằm đấy, gương mặt cô có máu, có nước mắt.

Cô thấy những người hàng xóm tiếc rẻ những trang sức cô đeo trên người.

Họ tranh thủ gỡ dần đôi hoa tai, nhẫn từ người cô…

Cô thấy gã điên, lão già…

Họ nhìn cô..

Cô không thấy Anh…

 

Cô nhìn mình, cô phải đi thôi.

Cô thấy Mẹ và Bố cô.

Họ đang gọi cô