Mọi chuyện qua rồi…và cái giá phải trả cho tuổi trẻ là yêu thương lạc lối chỉ vì những lý do không đáng, nhưng có phải nhờ thế mà người ta trưởng thành lên chăng? có phải vì thế mà người ta biết trân trọng người sau nhiều hơn?

khep-lai-yeu-thuong-khep-lai-nhung-som-hom-doi-cho

Có lẽ duyên phận chỉ đến thế mà thôi, dù rất gần gần tới mức cảm tưởng chạm tay tới được nhau, sống chung một thành phố, hít chung một bầu không khí…

Vẫn đi lại con đường quen thuộc ngày xưa anh nói anh chở em đi một vòng dạo quanh.

Cảnh vẫn đây, người vẫn ở đó nhưng là người xưa cũ, người dưng từng yêu và chắc vì hết duyên nên chẳng bao giờ còn có thể gặp lại.

Ngày ấy, có đôi khi em cần được anh quan tâm và yêu thương, có đôi lúc em mệt mỏi, em buồn và em nóng giận và có đôi lúc chúng ta không hiểu được nhau. Khi nóng giận làm người ta chẳng còn nhớ mình đã hạnh phúc như thế nào. Mệt mỏi làm hai ta chẳng còn nhớ tới những kỷ niệm đẹp, những gì còn lại chỉ là đau khổ và mỏi mệt.

Liên tiếp và liên tiếp hành hạ đối phương bằng những câu nói còn hơn những dao đâm, tưởng là hả hê lắm vì đã làm đau đối phương mà không ngờ đau chính mình nhiều hơn, chỉ vì cái tôi quá lớn đúng không anh?

Mọi chuyện qua rồi…và cái giá phải trả cho tuổi trẻ là yêu thương lạc lối chỉ vì những lý do không đáng, nhưng có phải nhờ thế mà người ta trưởng thành lên chăng? có phải vì thế mà người ta biết trân trọng người sau nhiều hơn?

Em biết không phải anh không yêu thương em có trách chỉ trách suy nghĩ hành động của đôi ta lệch nhịp mà thôi, lệch nhịp khoảng cách xa dần rồi xa nhau mãi mãi

Khép lại yêu thương, khép lại những sớm hôm đợi chờ, yêu thương đã lạc lối rồi anh ạ!

Em biết là sẽ đau đấy!

Hôm nay đây nhìn vào đôi mắt anh em thấy vẫn là yêu thương như ngày nào nhưng thời gian đã đẩy chúng ta đi quá xa không thể quay trở lại nữa rồi

Quá khứ chỉ làm hai ta dày vò và đau khổ. Em vẫn muốn cảm ơn anh cho em biết thế nào là yêu, là hạnh phúc, là đợi chờ và hơn hết thế nào là đau trong tình yêu.

Cá nhân tôi vẫn nghĩ trên đời này luôn tồn tại một tình yêu khắc cốt ghi tâm, một thứ tình yêu mà dù dòng đời có xô đẩy mỗi người đi về mỗi hướng khác nhau dù có bao nhiêu năm đi nữa khi chợt nhớ về tình cảm đó, hoài niệm đó người ta vẫn còn nhức nhối còn trăn trở và còn yêu còn thương.

Ai chẳng muốn được đi tới cuối cùng của con đường cùng người mình yêu, thử hỏi ai muốn đứt gánh giữa đường, tôi không đổ lỗi cho anh, tôi không còn tự trách mình và càng không đổ lỗi cho bất kỳ ai, có lẽ định mệnh đã sắp đặt chúng tôi gặp nhau rồi lạc nhau mãi mãi.

Phải mạnh mẽ lên thôi! Ai cũng phải trả giá cho hành động và lựa chọn của mình chỉ là nó ít hay nhiều thôi!

Chỉ là nó đáng hay không thôi!

 

Nguồn: Dear Diary

 

(ST)