Tôi sẽ dạy con cách khóc với mẹ khi đã tự vượt khó khăn,..

Tôi sẽ dạy con cách tìm về mẹ khi cảm thấy mình không đủ sức…

Tôi sẽ dạy con cách quan sát thế giới xung quanh…

Tôi sẽ dạy con cách lặng nhìn cuộc sống

Tôi sẽ chỉ cho con thấy những con người thầm lặng; những người ông, người bà chân đất, làn da rám nắng đội mưa đội nắng đón cháu tan học..

Tôi sẽ chỉ cho con thấy nụ cười hạnh phúc của họ dưới cái nắng oai bức khi nhìn thấy những đứa cháu thân yêu…

Tôi sẽ chỉ cho con người bố đưa con đến trường với chiếc ô tô bong loáng, rút ví đưa con tờ tiền nhẵn bóng với một người bố đèo con trên chiếc xe cũ kỉ… rút từ tùi của chiếc quần bạc màu những đồng tiền lẻ và nhăn nheo rồi lại nhìn dáng con vào trường, lặng lẽ lấy ổ bánh mì nguội vừa nhai vừa chạy đi đón khách..

Tôi sẽ chỉ cho con thấy những giọt mồ hôi của người cha người mẹ trên cánh đồng lúa

Tôi sẽ chỉ cho con thấy nỗi buồn của người mẹ khi xa con…

Tôi sẽ chỉ cho con thấy bàn tay thô ráp của mẹ..

Tôi sẽ chỉ cho con thấy những giọt nước mắt của người bố người mẹ khi la rầy, khi vun roi đánh con khi chúng làm sai…

Tôi sẽ chỉ cho con thấy giọt nước mắt hạnh phúc khi cầm trong tay tấm bằng khen của con….

Tôi sẽ không nói với con rằng ” Giúp đỡ người khác thì con mới là người tốt”..

Tôi sẽ chỉ nói “Giúp đỡ người khác là niềm vui của con đấy”..

Và điều tôi mong ở con là khi không có tôi bên cạnh con vẫn sẽ nhìn thấy được những thứ mà tôi từng chỉ cho con, và con sẽ thấy được nhiều hình ảnh đẹp, hình ảnh đáng suy ngẫm trong chính cuộc sống hằng ngày ta vẫn thường bắt gặp nhưng chẳng mấy ai để tâm…Đừng bao giờ vô tâm hờ hững trước nó con nhé.