Trong khi lũ bạn đã cưới ầm ầm thì mình vẫn đang trong giai đoạn hẹn hò người này người kia để tìm hiểu. Tuy hẹn nhiều người nhưng chỉ toàn là Tây, thành phố Hà Nội giờ đây đã trở thành một thành phố đa chủng tộc nơi rất nhiêu người nước ngoài chọn làm điểm dừng, làm việc và sinh sống nên việc chơi với một đám bạn Tây không có gì là kỳ lạ. Tuy đã xác định trong thâm tâm rằng nhất định mình sẽ lấy một người Tây làm chồng nhưng thật sự đôi khi mình lại chợt nghĩ về một ông chồng Việt. Nhưng sao lấy chồng Việt với mình là suy nghĩ cao sang quá, mình không đủ tiêu chuẩn để lấy chồng Việt.

Những người đàn ông Việt thường đặt ra những tiêu chuẩn để kén vợ, họ đặt những tiêu chuẩn mà một người như mình không tài nào có được như: khỏe, khéo, đảm, mắn đẻ, thần kinh thép, sexy, ngoan, hiền, dễ bảo, nhà giàu. Trước hết là tiêu chuẩn về sức khỏe. Một người lấy chồng Việt phải rất khỏe để có thể nấu nướng, dọn dẹp, giặt giũ cho tầm 3,4 người mà vẫn phải có sức để đi làm ngày 8-9 tiếng, còn mình thì đi làm về là mệt hết hơi rồi, chẳng còn sức đâu mà phục vụ 3, 4 người nữa. Thần kinh của người lấy chồng Việt phải khỏe để có thể chịu đựng được những va chạm trong cuộc sống với những mối quan hệ phức tạp nhà chồng, mình thì lại ngại va chạm và cư xử không khéo léo. Sau đó nữa thì người phụ nữ nào lọt vào mắt của đàn ông Việt Nam phải mắn đẻ và biết đẻ con trai, vì thần kinh khỏe nên người lấy chồng Việt chịu được áp lực của cả gia đình nhà chồng về chuyện con trai, con gái. Lấy chồng Việt cũng phải biết sexy để giữ chồng nếu không chống sẽ chán. Đàn ông Việt cũng thích phụ nữ ngoan để dễ bề dạy dỗ, mà tính mình thì hay bật, không thích bị mắng mỏ, dạy dỗ. Và ngoài ra kinh tế gia đình cũng phải khá giả nếu không muốn bị chồng chê là không giúp đỡ được gì cho chồng, bị nhà chồng coi thường.

Mình không phải là người yếu đuối bệnh tật nhưng không khỏe như nhiều người phụ nữ lấy chồng Việt khác, mà mình lại không khéo việc nhà, thần kinh yếu, mẫn cảm, nếu bị ai nói mát mẻ là lại buồn, mắn đẻ hay không thì…. chưa biết nhưng các anh Việt Nam khi chọn vợ thường để ý xem cô nào hông to thì ưng vì hông to mắn đẻ.

Người đàn ông Việt thường mong chờ một nàng dâu hoàn hảo vì anh ta không chỉ lấy vợ cho mình mà còn cho cả gia đình mình, cả tổ tiên của mình. Nên trước hết người vợ đó phải đạt những tiêu chuẩn chung khiến cho cả gia đình hài lòng như: khỏe, khéo, mắn đẻ. Nếu đàn ông Việt mang về một nàng dâu bị gia đình phản đối thì sau này cũng khó mà sống yên được. Có nhiều người đàn ông Việt đã bước sang tuổi 40 mà vẫn đặt ra những tiêu chuẩn mà một cô gái như mình khó với. Nếu có một rô bốt giống như người thật biết nấu nướng, giặt giũ, sinh sản vô tính, nói ra những câu được lập trình sẵn thì phụ nữ Việt khó lấy chồng vì không địch lại được với rô bốt.

Vì không có được những tiêu chuẩn ấy nên mình đành phải làm quen và tìm hiểu người Tây. Những người Tây ngoài 30 tuổi mình gặp không có tiêu chuẩn rõ ràng gì về bạn đời của họ cả, họ chỉ cần tìm được một người gọi là soul-mate của mình là kết hôn. Đối với họ sự hòa hợp về tâm hồn mới duy trì được hạnh phúc dài lâu nên đôi khi họ bỏ qua những khiếm khuyết khác của người bạn đời. Người ở đâu cũng vậy, cũng có người này người kia nhưng so với đàn ông Việt, đàn ông Tây bắt đầu trải nghiệm cuộc sống từ rất sớm, bắt đầu yêu từ lúc 13, 14 tuổi, bắt đầu kiếm ra đồng tiền đầu tiên từ năm 15, 16 tuổi, và khi học đại học họ bắt đầu du lịch khắp nơi để trải nghiệm cuộc sống trên thế giới. Đến năm 30 tuổi, người đàn ông Tây đã có một vốn sống đầy đủ, tư duy sâu sắc, mẫn cảm với tâm tư của con người. Họ quen biết nhiều, yêu nhiều, thậm chí đã chung sống với vài người phụ nữ trước khi quyết định sẽ lấy ai đó nên họ không muốn mắc sai lầm, họ chỉ muốn sống với người phụ nữ duy nhất là soul-mate của họ, người có thể mang lại cho họ sự hòa hợp về tâm hồn. Đến tuổi 30 họ đã gặp và yêu nhiều người đủ để nhận ra rằng nếu không có sự hòa hợp về tâm hồn thì tất cả những tiêu chuẩn khác chỉ là sự hấp dẫn ban đầu.

Nhiều người đàn ông Việt đến tuổi 50 lại trở nên giống người Tây, họ cũng cho rằng 2 người muốn sống với nhau cả đời thì cần có sự hòa hợp về tâm hồn vì họ đã trải nghiệm đủ về tình yêu, cuộc sống hôn nhân. Nhưng cũng có nhiều người không công nhận điều đó và họ lại áp đặt suy nghĩ của mình lên con cái. Ví dụ: "sao con không lấy con bé A, vừa khỏe, vừa đảm, vừa khéo, hông lại to, sao mày lại thích con bé B đó? suốt ngày thuốc thang, lấy về làm dâu bố mẹ phải hầu". Họ không cần sự hòa hợp về tâm hồn, họ muốn cuộc sống hoàn hảo như một cỗ máy vận hành trơn tru. Đó là 2 lối sống khác nhau mà trước khi bước vào một cuộc hôn nhân người ta có quyền lựa chọn.

Nhìn các mẹ, các chị khác lấy được chồng Việt mà mình thấy ngưỡng mộ. Cuộc sống của họ theo kiểu truyền thống Á Đông thật hoàn hảo, giỏi việc nước, đảm việc nhà, khỏe, khéo, đẻ được con trai (chị đồng nghiệp của mình cho con đi học mẫu giáo mà trong lớp chỉ có 2 con gái, còn lại toàn con trai chúng tỏ nhiều mẹ rất biết đẻ). Mình thì không đủ tiêu chuẩn lấy chồng Việt, cuộc sống gia đình truyền thống Á Đông không phù hợp với tính cách của mình, nếu có anh Việt Nam nào ngỏ ý mình chắc cũng từ chối vì mình sợ không làm được những yêu cầu mà một nàng dâu Việt cần có. Mình muốn sống thật thoải mái với soul-mate của mình nên đành lựa chọn những người có cùng suy nghĩ, đó là những chàng Tây đang sống và làm việc tại Việt Nam.

(Theo webtretho)