Có một kiểu người, bản tính rất tinh tế, nhạy cảm, giỏi quan sát, lại hay suy nghĩ nhiều. 

Mọi hành động, lời nói diễn ra xung quanh họ, thường sẽ được họ ghi nhận và xem xét rất kỹ càng, gần như từng tiểu tiết, rồi sau đó họ lại nhanh chóng tự mình phân tích các tầng lớp nghĩa, ẩn ý đằng sau những điều ấy. 

Những người kiểu như vậy, khi bước vào một cuộc tình mà bản thân yêu thương thật lòng, sẽ rất dễ sinh tâm muộn phiền và hay giận dỗi. Bởi chỉ cần người mà họ thương có chút hành động không phải, hay vô tình buông những lời nói không đúng, hoặc xuất hiện một chút đổi khác hơn thường ngày, họ liền sẽ nắm bắt lấy và suy diễn thành rất nhiều chuyện, thường là theo hướng tiêu cực, rồi cô độc ôm buồn đau.

Nhưng ngược lại, chỉ cần người mà họ yêu nhẹ quan tâm ân cần, bảo vài lời nhớ thương, họ sẽ rất nhất mực tin tưởng, mọi bão tố trong lòng đều bình yên hết. Dễ hài lòng, dễ chiều chuộng. Dễ mơ mộng, cũng dễ ước mong. Phải mà gặp được người có lòng thì không nói, lỡ gặp trúng người chẳng ý, ngày họ tổn thương sẽ rất gần.

Và những người kiểu như vậy, khi bước vào một cuộc tình, bản thân thường sẽ tự mình xoay vòng mình trong mớ cảm xúc biến đổi liên tục, mệt mỏi đến rã rời, nhiều lần muốn bước lại ra. Ai muốn yêu được họ, phải có một tình yêu đủ lớn, đủ để bao dung và thông cảm. 

Chỉ đáng tiếc là, đời này, chẳng được mấy tình yêu là lớn mãi. Cũng chẳng được mấy ai là đủ kiên nhẫn, hoài bao dung và cảm thông. Cuối cùng, kiểu người như vậy, mãi mãi cứ là những con người cô đơn…