Em và Anh – 22 tuổi. Kỷ niệm không tả được, quen nhau từ thuở vừa lớn, là bạn lại trên kẻ thù tý chút. Gặp nhau chỉ là đập đầu, đánh bụng, dí nhau chạy khắp nẻo chẳng có lý do. Vài câu hỏi han nhưng không quan tâm, sinh nhật năm nào cũng tặng em kẹo mút, còn em chẳng biết Anh sinh ngày nào.

Xa quê vào sài gòn học. Anh bẽn lẽn hay qua nhà em chơi, mỗi lần qua Anh lại cho em kẹo. Em không thích Anh cũng chả gét. Vừa 2 tuần Anh ngỏ ý, em đau đầu khó xử, Anh nói cũng sợ nhưng rất thương em, Anh cả gan nói muốn làm bạn trai che chở cho em, Anh sẽ đặt dấu chấm hết cho cuộc đời em và phải trả lời vào ngày mai.

Chưa bao giờ em gét ngày mai đến thế, đã nghĩ sẽ cắt đứt hết không liên lạc với Anh nữa, đêm đó em không ngủ được, khóc suốt đêm, chưa bao giờ đau khổ đến như thế. Em sợ đến ngày mai… 5h chuông cửa reo, giật mình, lo lắng em trốn (đắng lòng hôm đấy ở nhà 1 mình) chuông reo liên hồi, đập cửa, em sợ quá la lên ai vậy??? -“cho em thu tiền rác chị ơi” Mất hồn đóng cửa em muốn ngủ tiếp vì chiều còn đi học và đêm qua khá mệt.

Bỗng trời mưa to, cơn mưa đầu mùa hè bắt đầu trút. Lặng lẽ vừa bước lên lầu, chuông lại reo, không suy nghĩ được gì em mở cửa và. 1 con heo bông đang cầm 1 bó hoa hồng tay bên này cầm hộp quà màu xanh,” hôm nay ngày gì cà”. Tò mò em đẩy ra thấy Anh ướt như chuột. Khác với sợ sệt lo lắng tối qua. Em vội lấy khăn lau, ôm đống đồ Anh đang ôm bỏ xó. Biết Anh bị xoan (hắt xì lia lịa) em hỏi tùm lum. Em lấy đồ cậu cho Anh thay.

Anh đứng đó và cười bình thản nói: quà người ta tặng không thèm để tâm à? Mới sực nhớ, tát Anh 1 cái rõ đau (thật lòng không hiểu lúc đấy), em chạy vèo lên lầu mặc kệ Anh vì xấu hổ, vậy mà đứa dưới lầu gọi điện thoại nói chuyện với đứa trên lầu, và chẳng nhớ Anh đã dụ em cách nào mà em đồng ý nữa, nhưng cho tới giờ em vẫn rất hạnh phúc như khi ấy.

Và nếu cho em lựa chọn lại, bình tĩnh hơn em vẫn sẽ chọn Anh là Chồng em. Em iu Anh.

shutterstock_198956213__1410371140_142.196.167.223