Làm dâu khổ lắm ai ơi!
Bao nhiêu tủi hổ…lệ rơi lưng tròng,
Phận dâu nào dám chờ mong,
Chỉ biết gắng để vừa lòng mẹ cha…
Đi đâu chẳng dám la cà,
Sao cho nhanh gọn rồi về nhà ngay.
Đôi khi sống mũi thấy cay,
Thế nhưng phải cố mặt mày cười tươi…
Cho dù có đúng mười mươi,
Thì vẫn không dám cãi lời người trên
Hàng trăm thứ việc không tên
Ngày ngày vẫn cứ đổ lên trên đầu,
Nhiều lúc ‘hùng hục như trâu’
Mà vẫn bị bảo ‘dâu con gì lười…’
Thôi thì chẳng nghĩ – nhẹ người!
Cũng chẳng dám nói, người đời cười chê.
Em nguyện nhận danh ‘mẹ xề’
Hàng ngày cơm nước chờ chồng về xơi,
Chăm con dù mệt đứt hơi,
Nhưng em xin hứa nửa lời không kêu,
Ngoan ngoãn, chồng quý chồng yêu,
Luôn luôn chăm chỉ, biết điều chồng thương!
Lắng nghe cha mẹ, không ương,
Nếu không hậu quả không lường được đâu!
Cho dù là phận làm dâu,
Nhà chồng nào có khác đâu nhà mình!
Là người phụ nữ thông minh,
Luôn luôn ghi nhớ: gia đình trước tiên!