Tôi cho rằng, bản thân con gái không có lỗi trong việc chọn người bạn đời của mình. Ai cũng muốn mình lấy được người mình yêu, nhà cửa đàng hoàng và có một cuộc sống hạnh phúc nhưng có lẽ trong hoàn cảnh của bạn thì bạn đã toan tính vụ lợi quá nhiều nên những mâu thuẫn, phát sinh trong cuộc sống khiến bạn thấy ngợp và hơn nữa mức lương của bạn không cao khiến nảy sinh nhiều phức tạp hơn. Bạn nên cân bằng lại mọi chuyện, xác định đâu là thứ bạn cần xây dựng nhất trong cuộc sống hôn nhân và sau đó dần dần giải toả những vấn đề còn lại. 

Còn với tôi, tôi cũng là một người Hà Nội gốc. Đẹp, cao dáo, trắng trẻo, tốt nghiệp trường Ngoại Thương và đang làm Trưởng Phòng nhân sự trong tập đoàn lớn. Tôi cũng là con 1 và nhà cửa đàng hoàng. Có lẽ chừng đó thôi cũng là điều ao ước của rất nhiều bạn gái nếu nhìn vào.

Tôi yêu và lấy người con gái là vợ tôi bây giờ, quê cô ấy ở Tuyên Quang. Nếu nói rằng tôi vụ lợi thì không phải, cô ấy xinh thì cũng không? Chúng tôi đến với nhau khi tôi kiên trì theo đuổi cô ấy. Là một người sắp bảo vệ luận án Thạc sĩ, lại làm công việc tốt trong một công ty nước ngoài với mức lương hấp dẫn, vào những ngày 15 hay mùng 1 âm lịch, cô ấy thường xuyên đi lễ chùa để cầu may mắn. Rõ ràng, nếu chỉ nhìn vào từng đó thôi, ai cũng có thể thấy cô ấy tuyệt vời đến mức nào. Nhưng khi lấy nhau rồi, thì phát sinh từ đây.

Bố mẹ tôi sống tình cảm và rất yêu quý con dâu, nhưng cách cô ấy ứng xử trong cuộc sống khiến tôi ngộp thở. Tôi đứng giữa, bênh vợ thì ko được mà cãi bố mẹ thì lại càng không thể vì tôi biết vợ tôi sai hoàn toàn. Bố mẹ tôi ko bao giờ chì chiết con dâu như bạn Luutt mà chỉ dạy cách sống sao cho phù hợp với môi trường.

Bạn thử nghĩ xem. Bố mẹ tôi phải nấu cơm hàng ngày, trong khi đó nếu cô ấy về mà thấy mẹ tôi cặm cụi làm cơm thì cũng chưa bao giờ cô ấy nói để cô ấy làm mà cứ để tự nhiên như vậy, chưa bao giờ cầm lấy cái chổi quét nhà. Nhà tôi thuận tiện ở chỗ các cửa hàng ăn sáng chỉ cần  bước qua đường là xong mà món nào cũng có nhưng tuỵệt nhiên chưa bao giờ thấy cô ấy mua để mời bố mẹ tôi. Bố mẹ tôi muốn khuyên dăn cô ấy, chưa nói 1 câu thì đã cãi xong 10 câu rồi. . . điều đó khiến tôi có bình tĩnh cũng ko thể được.

Tôi đi làm được bao nhiêu tiền thì đưa hết cả cho cô ấy, không giữ 1 đồng nào cho mình vì tôi ít khi tiêu tiền lắm. chỉ đổ xăng xe vì cơm thì tôi ăn ở cty. Tôi bảo là cuối tháng vợ chồng gửi ông bà 2 triệu còn lại thì giữ để giành cho kế hoạch tương lai. Vậy mà sau lưng tôi, cô ấy chỉ đưa bố mẹ có 1,5tr trong khi cái gì cũng tăng giá ấm ầm.

Ngày còn yêu  nhau, tôi có vay mượn cô ấy 1 triệu vậy mà cô ấy còn vô tư đi kể với bố mẹ cô ấy khi chỉ ngày kia là chúng tôi cưới nhau. Thậm chí khi cưới nhau rồi, tôi vì tính đàn ông nên gửi trả cô ấy, vậy mà cô ấy vẫn cầm lấy như là ko có gì vậy. Đến ngày hôm qua, khi giỗ ông nội, tôi gọi điện bảo cô ấy về sớm giúp mẹ và mua ít đồ thắp hương. Khi tôi về  thì  mẹ kể rằng: Nó chỉ mua đựoc 1 gói kẹo. Lúc đó tôi đã rất tức giận và đó như là ngọn lửa khiến tôi  không thể chịu đựng thêm nữa. Tôi lập tức viết đơn ly hôn thì mẹ tôi lại bảo là cứ khuyên bảo thêm nữa.

Các bạn hãy xem, bố mẹ và tôi đã đối xử với cô ấy thế nào. Tôi muốn ra tết, chúng tôi sẽ dọn ở riêng vì tôi ko muốn nhìn thấy nỗi buồn và khổ tâm từ bố mẹ tôi và tôi cũng muốn xem và nhìn nhận lại khả năng cô ấy làm vợ đảm đang như thế nào để có quyết định chính xác cho mình. 

Tôi làm vậy có đúng không, các bạn cho lời khuyên với. Cảm ơn rất nhiều.

st